<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Lưu trữ khổ - Shop Chay Mộc</title>
	<atom:link href="https://shop.chaymoc.com/tag/kho/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link></link>
	<description>Một trang web mới sử dụng WordPress</description>
	<lastBuildDate>Thu, 27 Apr 2017 09:10:34 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.7.2</generator>
	<item>
		<title>Ý niệm về đẹp, về xấu, về vui, về khổ chỉ là tâm thức cá nhân hay tâm thức cộng đồng?</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/y-niem-ve-dep-ve-xau-ve-vui-ve/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/y-niem-ve-dep-ve-xau-ve-vui-ve/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[webmaster]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 27 Apr 2017 09:10:34 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Lời Phật dạy]]></category>
		<category><![CDATA[đẹp]]></category>
		<category><![CDATA[khổ]]></category>
		<category><![CDATA[tâm thức cá nhân]]></category>
		<category><![CDATA[tâm thức cộng đồng]]></category>
		<category><![CDATA[vui]]></category>
		<category><![CDATA[xấu]]></category>
		<category><![CDATA[Ý niệm]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=10591</guid>

					<description><![CDATA[<p>Bài tụng 3: Thân tâm và thế gian Hạt giống của thân tâm Giới, địa và thế gian Tất cả được cất chứa Nên thức gọi là tàng. Hạt giống của thân tâm: Chúng ta biết rằng những...</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/y-niem-ve-dep-ve-xau-ve-vui-ve/">Ý niệm về đẹp, về xấu, về vui, về khổ chỉ là tâm thức cá nhân hay tâm thức cộng đồng?</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h1 id="parent-fieldname-title" class="documentFirstHeading">Bài tụng 3: Thân tâm và thế gian</h1>
<div id="content-core">
<div id="parent-fieldname-text-2b5f7a99bf601efaa6b66b87b1bb9ef9" class="">
<p><b>Hạt giống của thân tâm<br />
Giới, địa và thế gian<br />
Tất cả được cất chứa<br />
Nên thức gọi là tàng.</b></p>
</div>
<div id="parent-fieldname-text-2b5f7a99bf601efaa6b66b87b1bb9ef9" class="">
<p><a href="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/chan-nhu.jpg"><img fetchpriority="high" decoding="async" class="aligncenter wp-image-10654 size-full" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/chan-nhu.jpg" alt="Thân tâm" width="800" height="445" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/chan-nhu.jpg 800w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/chan-nhu-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/chan-nhu-768x427.jpg 768w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/chan-nhu-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/chan-nhu-10x6.jpg 10w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/chan-nhu-600x334.jpg 600w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></p>
<p><b><i>Hạt giống của thân tâm</i>: </b>Chúng ta biết rằng những cảm thọ, tri giác và tâm hành đều có gốc rễ trong Thức. Có một sự thực khó chấp nhận hơn: Thân thể cũng được phát hiện ra từ Thức. Nếu nói thân xuất phát từ thức thứ sáu hay thức thứ bảy thì khó chấp nhận. Nhưng nếu nói thân xuất phát từ Nhất thiết chủng thức thì hiểu được. Tại vì tàng thức chứa tất cả những hạt giống trong đó có hạt giống của thân (căn thân). Cần nhắc lại rằng tàng thức gồm có tàng thức của cá nhân và tàng thức của tập thể.</p>
<p>Ta nhớ lại ngày xưa ở Việt Nam khi các cô bắt đầu mặc áo dài tà ngắn gọi là &#8220;áo dài mini&#8221; thì có nhiều người đi Pháp về thấy áo dài mini sao mà xấu quá, tại vì khi họ lìa quê hương thì tà áo dài rất dài, rất tha thướt. Nhưng ở Việt Nam một thời gian thì họ lại thấy áo dài mini đẹp. Đó là vì ảnh hưởng của tâm thức cộng đồng, nó tạo ra một cái mốt. Mốt là sản phẩm của tâm thức cộng đồng. Ban đầu là sản phẩm của tâm thức cá nhân, sau trở thành tâm thức của cộng đồng. Một nền dân chủ, một thể chế chính trị hay một phong trào nào đó cũng đều do tâm thức cộng đồng tạo nên. Có một giai đoạn mà trên thế giới nước nào cũng muốn chứng tỏ là họ thương thuyền nhân tị nạn. Hồi đó cứu giúp thuyền nhân là một phong trào, nhưng rồi sau họ bỏ luôn. Phong trào đó là do tâm thức cộng đồng của một số nhà báo, nhà nhân bản, nhà chính trị xướng xuất.</p>
<p>Ý niệm về đẹp, về xấu, về vui, về khổ không hẳn chỉ là tâm thức cá nhân. Nó còn phản chiếu ý niệm về đẹp, về xấu, về vui, về khổ của nhiều người. Nếu ai cũng nói cái đó không đẹp thì tự nhiên ta thấy cái đó không còn đẹp nữa. Nếu ai cũng nói cái đó đẹp thì tự nhiên ta thấy đẹp. Kỳ lạ như vậy đó. Vì vậy cho nên núi Phú sĩ hay thân thể chúng ta cũng do tâm thức cộng đồng biểu hiện, tất cả đều nằm trong tâm thức cộng đồng cả. Không những cảm thọ, tri giác, tâm hành đều có hạt giống ở trong tàng thức mà sắc thân cũng có hạt giống ở trong tàng thức. Sắc thân do tâm thức biểu hiện và sự mạnh khỏe hay đau yếu của thân thể cũng do tâm thức tạo ra. Điều này ban đầu có thể là khó hiểu nhưng học và tu từ từ chúng ta sẽ hiểu.</p>
<p><b><i>Giới địa và thế gian:</i></b> Giới (dhātu) là cõi mà chúng ta ở. Giới cũng do tâm thức biểu hiện. Phật giáo nói tới ba giới: dục giới, sắc giới, vô sắc giới. Cõi dục hay dục giới (kāmadhātu) là cõi có ham muốn, sân si, ngạo mạn và ảo tưởng. Chúng sinh trong cõi dục rất đau khổ vì họ luôn luôn chạy theo chuyện gì đó. Khi chúng ta chọn lối sống giản dị, bỏ bớt ham muốn đi, là chúng ta sống trong sắc giới. Cõi sắc (rūpadhātu) là cõi vật chất nhưng nhẹ nhàng hơn cõi dục.</p>
<p>Cõi vô sắc (arūpadhātu) là cõi trong đó không có vật chất, chỉ có những cái không phải vật chất, ví dụ như năng lượng. Năng lượng cũng là vật chất nhưng rất loãng. Nhiều nhà khoa học nói vật chất là năng lượng cô đọng và năng lượng là vật chất pha loãng. Cõi vô sắc là cõi có nhiều năng lượng hơn. Cái tâm của mình, cái giận, cái khổ của mình cũng là năng lượng. Chúng ta sẽ nói rõ hơn về các giới trong bài tụng số 9.</p>
<p>Mục tiêu tu học là chuyển hóa các khổ đau trong các cõi. Khi nhìn sâu để hiểu được bản chất của tham đắm, ta sẽ thoát được cõi dục để vào cõi sắc. Khi nhìn sâu hơn nữa, ta có thể xả bỏ được các ràng buộc và đi vào cõi vô sắc. Cõi vô sắc là cõi có nhiều năng lượng hơn. Tuy nhiên trong cõi vô sắc, cũng vẫn có khổ đau vì chúng ta còn những hạt giống ham muốn nằm sâu trong tàng thức.</p>
<p>Mỗi giới đều là biểu hiện của tâm thức cộng đồng sinh hoạt trong đó. Trong kinh có nói: &#8220;Tam giới bất an do như hỏa trạch&#8221; (ba cõi không yên, giống như nhà bốc lửa). Ba cõi bốc cháy là từ tâm thức biểu hiện hay nói cho đúng hơn từ tâm thức cộng đồng của chúng sanh biểu hiện. Ai tạo ra ba cõi bốc lửa? Chính chúng ta đã đốt cháy!</p>
<p>Hãy nói tới Làng Mai. Làng Mai mà thanh tịnh an lạc vui vẻ, có hạnh phúc là do ai tạo ra? Do tâm thức cộng đồng của chúng ta. Nếu Làng Mai bốc cháy là do ai tạo ra? Chúng ta tạo ra phải không? Làng Mai là một cõi nho nhỏ, do tâm thức cộng đồng của người cư trú tại Làng Mai tạo ra. Cõi đó dễ chịu hay khó chịu đều do tâm thức cộng đồng tạo ra cả.</p>
<p>Địa (bhūmi): là những cõi mà các vị bồ tát đi ngang qua. Có tất cả mười địa. Cõi đầu là hoan hỉ địa. Nếu mới bước vào Làng Mai mà nghe vui và khỏe liền, nếu Làng Mai mà tạo được không khí tươi mát thì Làng Mai có thể gọi là một hoan hỉ địa, sơ địa của bồ tát. Chúng ta sẽ từ từ đi ngang qua những địa như là viễn hành địa, pháp vân địa trong đó có rất nhiều hạnh phúc, rất nhiều trí tuệ, rất nhiều từ bi.</p>
<p>Những địa đó do đâu mà phát hiện? Từ tâm thức chúng ta mà phát hiện. Nếu tu học giỏi, có nhiều an lạc thì chúng ta phát hiện ra những địa rất dễ thương. Những tịnh độ nho nhỏ mà chúng ta lập ra để tu tập và để làm hạnh phúc cho người là những địa nho nhỏ phát sanh từ tâm thức của chúng ta. Ví dụ có năm bảy người tu học có kết quả, có an lạc, có hạnh phúc, đi ra lập một trung tâm tu học, đem hạnh phúc của mình biểu hiện ra thành khung cảnh cho người khác tới tham dự. Thì đó là tạo một cái địa an tịnh. Và vùng đất tịnh (tịnh độ) ấy từ Tâm mà ra.</p>
<p>Thế gian gồm có hai: tình thế gian và khí thế gian. Tình thế gian là thế giới của loài hữu tình, nghĩa là loài người, cầm thú và cây cỏ. Xã hội loài người hay xã hội các loài khác cũng đều do tâm thức cộng đồng từ A-lại-gia mà biểu hiện. Khí thế gian là khung cảnh của núi, sông, không khí, trái đất, tầng ozone, mặt trời, mặt trăng và các thứ tương tự. Tình thế gian và khí thế gian là sáng tạo của tâm thức. Tàng thức duy trì tất cả những cái đó. Nó biểu hiện ra và nó duy trì hai thế gian đó. Tất cả đều vận hành theo một quy luật nhịp nhàng, tất cả đều phát hiện từ A-lại-gia cả.</p>
<p>Trong tác phẩm Bát Thức Quy Củ Tụng của Thầy Huyền Trang có câu về thức thứ tám (A-lại-gia Thức): &#8220;Thọ huân trì chủng căn thân khí&#8221;. Thọ huân là tiếp nhận và huân tập. A-lại-gia tiếp nhận và huân tập tất cả những kinh nghiệm, những tri giác từ các giác quan (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý). Trì chủng là duy trì, bảo tồn, không để mất đi. Đôi khi cứ tưởng là quên, là mất nhưng thật ra thì không quên, không mất. Căn tức là những cơ quan cảm giác như mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý. Có sáu căn. Thân là một trong sáu căn. Khí là khí thế gian, là thiên nhiên, là vạn vật. Vậy thì câu &#8220;Thọ huân trì chủng căn thân khí&#8221; có nghĩa là công việc của thức thứ tám là &#8220;tiếp nhận, duy trì hạt giống, duy trì căn, thân và khí.&#8221;</p>
<p>Tâm Lý Học Tây phương đề cập đến ba múi quít ở giữa (thọ, tưởng, hành) nhiều hơn. Nhưng khi học về Thức chúng ta bắt đầu từ căn bản là thức thứ tám, điều mà chúng ta chưa bao giờ được học ở Tâm Lý Học Tây phương.</p>
<p>Nói tóm lại, tác dụng đầu tiên và căn bản của Thức là giữ gìn, duy trì. Mà duy trì ở đây là duy trì cả thế giới, duy trì hết tất cả những hạt giống. Thế giới có mặt như những hạt giống, thế giới có mặt như những biểu hiện của những hạt giống.</p>
<p style="text-align: right;">Thích Nhất Hạnh/langmai.org</p>
</div>
</div>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/y-niem-ve-dep-ve-xau-ve-vui-ve/">Ý niệm về đẹp, về xấu, về vui, về khổ chỉ là tâm thức cá nhân hay tâm thức cộng đồng?</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/y-niem-ve-dep-ve-xau-ve-vui-ve/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Hữu thân hữu khổ &#8211; Trên đời này ai sướng nhất?</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/huu-than-huu-kho/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/huu-than-huu-kho/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[webmaster]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 19 Apr 2017 03:09:22 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Đường đạo]]></category>
		<category><![CDATA[cá]]></category>
		<category><![CDATA[chim]]></category>
		<category><![CDATA[chờ]]></category>
		<category><![CDATA[khổ]]></category>
		<category><![CDATA[ngựa]]></category>
		<category><![CDATA[sướng]]></category>
		<category><![CDATA[trâu]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=10537</guid>

					<description><![CDATA[<p>Sau một buổi cày vất vả, Trâu được tháo ách cho đứng gặm cỏ. Nhưng mệt quá, nhai nuốt không vô, bèn cất tiếng than: Mẹ sinh chi tuổi Sửu, làm thân trâu cho cực dường này.</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/huu-than-huu-kho/">Hữu thân hữu khổ &#8211; Trên đời này ai sướng nhất?</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Sau một buổi cày vất vả, Trâu được tháo ách cho đứng gặm cỏ. Nhưng mệt quá, nhai nuốt không vô, bèn cất tiếng than:</p>
<p>&#8211; Mẹ sinh chi tuổi Sửu, làm thân trâu cho cực dường này. Ruộng sâu, ruộng sình, ruộng lùm, ruộng lún… kéo cho bật được lưỡi cày, tưởng đứt cái cổ, tưởng đứt hơi luôn. Tưởng gãy lìa cái chân, tưởng ngã gục xuống bùn. Vậy mà thằng chủ cứ giáng thẳng roi mây… khích lệ. Đỉa bám hút máu, ruồi châm hút máu, mưa xối thên lưng, nắng đốt da mông. Đền bù lại là một bó cỏ khô, quanh năm chỉ những cỏ khô!</p>
<div id="attachment_10539" style="width: 458px" class="wp-caption aligncenter"><a href="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/trau-va-cho.jpg"><img decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-10539" class="size-full wp-image-10539" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/trau-va-cho.jpg" alt="Ai khổ hơn" width="448" height="250" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/trau-va-cho.jpg 448w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/trau-va-cho-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/trau-va-cho-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/trau-va-cho-10x6.jpg 10w" sizes="(max-width: 448px) 100vw, 448px" /></a><p id="caption-attachment-10539" class="wp-caption-text">Ảnh: Mohsin Raza</p></div>
<p>Nhìn thấy con chó mực đang nằm khoanh ngủ, vừa ngủ vừa ngáy, Trâu huơ chân huých cho một cái. Chó mở mắt, ngáp dài, hỏi:<br />
&#8211; Cái gì?<br />
&#8211; Mày sướng hơn tao.<br />
Chó ngơ ngác không hiểu. Nhìn bộ mặt mgốc ngếch của Chó, Trâu cười sằng sặc.<br />
&#8211; Tao đang suy nghĩ về cảnh khổ của tao, cả ngày kéo cày. Còn mày thì nằm khoanh mà ngủ.<br />
&#8211; Lầm to. Lầm to. Chó cười khẩy. Ngủ ngày là vì phải thức suốt đêm coi nhà. Sục sạo đầu dưới, rược sủa đầu trên.. mà đâu phải chỉ coi nhà, còn coi cả khu vườn rộng cho chủ. Bữa ăn hả? Chỉ toàn xương, xương nhá hết nổi, họ mới ném cho. Con của chủ nhà nghịch ngợm, kéo đuôi, cưỡi lưng, mình gừ một tiếng phản đối thì chủ nhà nạt nộ, đánh đá. Tội thân mình, nói năng đâu có được, trời ban cho chỉ độc có tiếng &#8220;gừ&#8221;. Ngoài thiếng sủa.<br />
&#8211; Ừ, coi bộ mày cũng khổ. Trâu chép miệng.<br />
&#8211; Chỉ cái việc sủa, sủa sao cho đúng cũng không dễ. Gặp người mà chủ nhà khinh thì sủa ít cũng không được. Gặp người mà chủ nhà trọng thì sủa nhiều không cho. Trong việc bảo tồn nòi giống của mình cũng có cái khổ. Loài người thậm chí ích kỷ, xin chó con để nuôi thì toàn xin chó đực, chó cái không ai chịu rước. Mà không có chó cái thì ai đẻ ra chó đực cho chúng nó xin nữa không biết.<br />
&#8211; Thôi được, tao thấy mày khổ rồi. Khỏi cần nói nữa.<br />
Nhưng chó như được khơi lòng tâm sự, không chịu ngừng.<br />
&#8211; Thêm cái nạn &#8220;mộc tồn&#8221;. Nuôi thấy mập mập là rủ nhau năm bảy tên bợm nhậu, góp riềng góp sả mà &#8220;hạ cờ tây&#8221;.<br />
&#8211; Thôi đủ. Thôi đủ. – Trâu la to – Để hỏi coi thằng Ngựa kia. Ngó bộ nó phong lưu mã thượng.<br />
Sau khi nghe Trâu trình bày lý do, Ngựa nhìn Trâu, khẽ lắc đầu, vẻ thương hại:</p>
<p>&#8211; Hồi nãy mình nghe cụ Trâu dùng danh từ &#8220;mã thượng&#8221;. Chà, chữ nho gì mà thông thái vậy cụ? Thằng kỵ sĩ nó mới phong lưu mã thượng chớ mình thì thượng chỗ nào. Nó ngồi trên lưng mình, thúc gót giày vào hông mình, giật cương cứa hàm mình bắt mình chạy hụt hơi, chạy sùi bọt mép. Vậy không khổ hả? Vậy là sướng hả?</p>
<p>Trâu lý nhí:<br />
&#8211; Mình thấy cậu đẹp mã, có nệm thêu hoa trải trên lưng, có yên da bóng loáng khuy đồng, có lục lạc reo rủng rẻng.<br />
&#8211; Thế cậu có thấy những hồi mình phải kéo xe, mình phải thồ lúa, mình phải chở gỗ không? Nhẹ nhàng lắm chắc? Hễ hở việc này, con người nó bắt qua việc khác, có bao giờ để yên? Cái máy bằng sắt thép còn chịu không thấu, nó bắt chạy suốt hăm bốn trên hăm bốn.<br />
&#8211; Bù lại cậu được tạc thành tượng, tượng đồng uy nghi, tượng đá lẫm liệt, tượng những vị anh hùng ngồi trên lưng ngựa.<br />
&#8211; Đừng thấy mà ham. Xông lên đột phá, con người tranh đoạt quyền lợi với nhau chớ Ngựa có dính líu gì vào đó? Vậy mà Ngựa phải trải qua biết bao gian lao nhọc nhằn, biết bao nguy hiểm, phơi xác sa trường. So lại thử đi, Ngựa khổ hay Trâu khổ, hay Chó khổ?<br />
&#8211; Chà… chà… Trâu lý nhí.</p>
<p>Chó thì lanh miệng hơn, biết bắt chước người, biết nói nịnh:<br />
&#8211; Dạ em thấy anh khổ hơn em.<br />
Giã từ Ngựa và Chó, Trâu bước lững thững<br />
vừa ngẫm nghĩ. Hỏi hai đứa thì cả hai đều than khổ. Mình nữa là ba. Tại sao vậy cà? Tại…? Tại…?<br />
Đang trầm ngâm suy nghĩ, chợt có một con Chìa vôi vụt hót lên sát tai làm Trâu giật mình. Con chim đang đậu ở một cành mù-U mọc chìa ra đường. Nhìn con Chìa vôi, trí thông minh của Trâu chợt lóe.<br />
&#8211; Này chị Chìa vôi, như Chó, Ngựa, và tôi đều khổ là do chúng tôi có tới bốn chân và chân đi giậm đất. Chị có hai cánh bay thì chắc là chị không khổ.</p>
<p>Chìa vôi liến thoắng trả lời liền:<br />
&#8211; Ờ mình không có khổ. Mình có hai vạch trắng dọc theo cái đuôi đây này. Đẹp không? Ủa, mà &#8220;khổ&#8221; là cái gì vậy?<br />
Trâu bật cười không giữ được.<br />
&#8211; Khổ nghĩa là… mình đói, mình khát, mình kéo cày nặng nhọc… mình bị chủ đánh, mình nằm chuồng dột…<br />
Chìa vôi gật gật đầu:</p>
<p>&#8211; À, vậy là hiểu rồi. Mình có đói. Mấy bữa trời mưa dầm, mưa thúi đất, mưa suốt ngày đêm, mình nằm trong ổ đói phờ râu, đói mờ con mắt, đói muốn mửa mật xanh mật vàng. Mình không có nằm chuồng dột, chỉ cái ổ của mình mưa to nước xối vô như thác đổ, ướt lóp ngóp lạnh run. Cha lũ nhỏ chết năm ngoái cũng vì bị mưa ướt, sưng phổi cấp tính, điều trị không kịp.<br />
Trâu gật gật đầu, nói chậm rải:<br />
&#8211; Vậy là cũng có… khổ…</p>
<p><a href="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/chim-chia-voi.jpg"><img decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-10540" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/chim-chia-voi.jpg" alt="Ai khổ nhất" width="500" height="279" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/chim-chia-voi.jpg 500w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/chim-chia-voi-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/chim-chia-voi-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/chim-chia-voi-10x6.jpg 10w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></a><br />
Chìa vôi vội cướp lời liền:<br />
&#8211; Khổ rõ ràng đi chớ. Đang đứng cất tiếng hát cho vui, thằng Người ta lén núp trong bụi, gài một hòn đá vào cái ná cao su, gài một mũi tên lên giây cung, nhắm nhía, rồi thả tay, vậy là mình ngã nhào chết không kịp kêu. Khổ rõ ràng đi chớ, khổ nhất trần gian. Bà má mình năm xưa chết cũng vì mũi tên hòn đạn.<br />
Đồng ý là Chìa vôi nó cũng khổ, nhưng Trâu không tin hết những điều nó nói xoen xoét. Cái gì mà chết nước, gia đình nó cũng có góp phần, mà chết đạn cũng có.<br />
Trên đường về, Trâu tạt lại cái mương con uống nước. Trí óc suy nghĩ đâu đâu. Trâu hụt chân đánh &#8220;ùm&#8221; một tiếng, nước văng tung tóe. May không lộn nhào, hú hồn. Một con cá rô suýt bị giậm, thoát chết, miệng the thé:</p>
<p>&#8211; Đi cái kiểu gì? Con mắt để đâu? Chút xíu nữa. Đương rình con Nhện nước, sửa soạn búng tới chụp thì gặp trúng đồ cô hồn. Mình đói mấy bữa bay đây. Đồ đui.<br />
&#8211; Xin chị bỏ lỗi. Con mắt tôi bị vảy cá…<br />
Chết chết! – Trâu thầm nghĩ – Lại kêu nhằm tên tộc của nó: Cá! Nó thưởng mình muốn nói xỏ xiên.<br />
&#8211; … Dạ, xin chị bỏ lỗi. Mà sao chị bị bỏ đói vậy?<br />
&#8211; Thằng Người ta nó chận mương, đắp bờ, tát nước để bắt tụi tao, không thấy sao? Bà con họ hàng tao chết vô số kể. May tao nhỏ người núp trong bụi lác, tụi nó không thấy. Thoát chết. Ba ngày cứ núp trong bụi lác, đâu có dám mò ra kiếm mồi.<br />
&#8211; Ổ, khổ thân cho chị.<br />
&#8211; Lũ nó đang kho, đang nướng, đang chiên, đang um, đang nấu canh chua bà con tao.<br />
&#8211; Ờ, cả họ hàng chị đang khổ, còn lũ Người thì đang sướng.<br />
&#8211; Tụi tao khổ đủ cách. Chúng nó móc mồi ngồi câu, chúng nó câu cắm khỏi mất công ngồi, chúng nó đánh lưới, chúng nó thả lờ, chúng nó ụp nơm, chúng nó đứng nhá, chúng nó thả chà, chúng nó thuốc bằng nhựa cây độc, chúng nó ném thuốc nổ, chúng nó đâm bằng cây lao… ôi chao, kể sao cho hết.</p>
<p>Trâu chép miệng:<br />
&#8211; Đích thực là khổ. Khổ còn cãi vào đâu được. Khổ nhất trần gian.<br />
Buồn bã, Trâu không còn muốn hỏi ai nữa. Cái gì mà bốn chân đạp đất cũng khổ, hai cánh bay trên trời cũng khổ, mà có vây lội dưới nước cũng khổ. Rốt cuộc, chỉ có lũ Người là sướng. Loài nào cũng bị nó ăn hiếp. Trâu lặng lẽ về chuồng nằm. Bầy muỗi vo ve ào tới đốt, nó cũng không buồn lấy đuôi xua nữa. Đèn ở nhà trên tắt đã từ lâu. Đêm tối om. Ông chủ bà chủ chắc đã ngủ say. Những người sung sướng thường dễ ngủ. Tiếng con Mực &#8220;khổ&#8221; sủa đổng một nơi bờ rào. Rồi im lặng. Đêm lặng thinh.<br />
Chợt từ nhà trên tiếng ông chủ vang xuống, nghe rõ mồn một:</p>
<p>&#8211; Bà làm khổ tôi vừa vừa chớ. Hồi tôi cưới bà, nhà còn nghèo, bà bắt tôi làm lụng đầu tắt mặt tối. Khi khá lên, bà mè nheo bắt tôi chạy kiếm cho được cái chức cái tước. Chức nhỏ, bà bắt chạy cho được chức to. Chữ nghĩa tôi không mấy hột thì ai chịu giao chức to cho? Vậy là ngày này qua ngày khác, năm này qua năm kia bà cứ chê bai, dằn vặt tôi. Họ xa nhà tôi có thằng buôn lậu ở tù, bà cũng đem tôi ra sỉ vả. Họ mẹ tôi có con nhỏ chửa hoang, bà cũng xách tôi ra mà dạy luân lý, đạo đức. Bỏ cái này, chụp cái khác, cả ngày làm việc quần quật, vậy mà có đêm nào bà cho tôi ngủ được yên đâu? Con trâu, con ngựa, kéo cày kéo xe ban ngày, nhưng ban đêm chúng nó được nằm nghỉ ( nghe nhắc đến tên mình, Trâu giật mình ). Tôi thì không. Bà hành hạ tôi mỗi giờ. Nói thiệt với bà, con trâu con ngựa, thậm chí con chó còn sướng hơn tôi.<br />
Nghe ông chủ phân bì với mình, Trâu bỗng bật cười không giữ được. Cười ngả nghiêng, bò lê ra đất mà cười. Miệng đang nhai rơm mà cười quá mạnh, một cọng rơm chạy ra lỗ mũi.</p>
<p><em>( Trích &#8220;Chúng tôi có mặt&#8221;)</em><br />
<strong>Võ Hồng</strong></p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/huu-than-huu-kho/">Hữu thân hữu khổ &#8211; Trên đời này ai sướng nhất?</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/huu-than-huu-kho/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
