<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Lưu trữ kiếp người - Shop Chay Mộc</title>
	<atom:link href="https://shop.chaymoc.com/tag/kiep-nguoi/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link></link>
	<description>Một trang web mới sử dụng WordPress</description>
	<lastBuildDate>Wed, 28 Jun 2017 03:48:02 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.7.1</generator>
	<item>
		<title>Làm thế nào để chúng ta có thể chiến thắng nỗi sợ chết tiềm ẩn?</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/lam-the-nao-de-chung-ta-co-the-chien-thang/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/lam-the-nao-de-chung-ta-co-the-chien-thang/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[webmaster]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 28 Jun 2017 03:48:02 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Đường đạo]]></category>
		<category><![CDATA[biện pháp trấn an]]></category>
		<category><![CDATA[Đại Ngã]]></category>
		<category><![CDATA[hứa hẹn siêu hình]]></category>
		<category><![CDATA[kiếp người]]></category>
		<category><![CDATA[nỗi sợ chết tiềm ẩn]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=11635</guid>

					<description><![CDATA[<p>Hỏi: Thưa Thầy, ai sống trên đời rồi cũng phải chết, và sợ chết luôn là nỗi sợ tiềm ẩn trong mỗi người chúng ta. Xin Thầy chia sẻ làm thế nào để chúng ta có thể chiến thắng nỗi sợ hãi này.</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/lam-the-nao-de-chung-ta-co-the-chien-thang/">Làm thế nào để chúng ta có thể chiến thắng nỗi sợ chết tiềm ẩn?</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><strong><em>Hỏi:</em></strong> <em>Thưa Thầy, ai sống trên đời rồi cũng phải chết, và sợ chết luôn là nỗi sợ tiềm ẩn trong mỗi người chúng ta. Xin Thầy chia sẻ làm thế nào để chúng ta có thể chiến thắng nỗi sợ hãi này, và có được sự chuẩn bị thích đáng cho cái chết của mình được thanh thản, không lo lắng sợ hãi ạ?</em></p>
<p><a href="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/06/mua-thu.jpg"><img fetchpriority="high" decoding="async" class="aligncenter wp-image-11636 size-full" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/06/mua-thu.jpg" alt="Làm thế nào để chúng ta có thể chiến thắng nỗi sợ chết tiềm ẩn?" width="800" height="445" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/06/mua-thu.jpg 800w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/06/mua-thu-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/06/mua-thu-768x427.jpg 768w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/06/mua-thu-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/06/mua-thu-10x6.jpg 10w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/06/mua-thu-600x334.jpg 600w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></p>
<p><em><strong>Trả lời: </strong></em>Đầu tiên chúng ta cần tìm hiểu tại sao chúng ta sợ chết. Thường chúng ta sợ hãi những gì chưa biết, những gì chúng ta không nắm chắc. Nỗi sợ chết cũng có khởi điểm như vậy. Cho dù đã đọc rất nhiều những tài liệu nói về cái chết, và ngay cả ở bên cạnh những người thân đang hấp hối, thì chúng ta vẫn không thực sự biết rõ cái chết xảy ra như thế nào, và nhất là sau khi chết chúng ta sẽ không còn tồn tại hay vẫn tiếp tục sống? Và nếu còn tiếp tục tái sinh thì sẽ đi về đâu? Ai cũng biết rồi mình cũng sẽ phải chết đi, nhưng những gì xảy ra khi chết và sau khi chết luôn là một dấu hỏi rất lớn. Hầu hết chúng ta đều chẳng biết gì về cái chết, nên chúng ta tưởng tượng mông lung mà sinh ra sợ hãi.</p>
<p>Dù có tích luỹ thêm nhiều kiến thức về cái chết, dù có dùng ý thức mà suy luận thì những gì xảy ra khi chết vẫn không rõ ràng minh bạch, không được soi sáng và vì thế mỗi người chúng ta chỉ còn cách chôn dấu nỗi sợ hãi này xuống tận đáy lòng, hoặc cố gắng biện luận để che giấu sự thật, hoặc tìm chỗ dựa siêu nhiên nào đó để tự trấn an. Có thể đó là đức tin của các Kito hữu tin rằng sau khi chết linh hồn của những con chiên lương thiện sẽ được lên Thiên Đường với Chúa, hoặc sau khi chết các Phật tử chân chính sẽ được tiếp dẫn lên cõi Tây Phương Cực Lạc của Phật A-Di-Đà, hoặc tín đồ Bà La Môn giáo có niềm tin sau khi chết tiểu ngã sẽ trở về với Đại Ngã trong ánh sáng của đấng Sáng Tạo.</p>
<p>Chúng ta cho cái chết là đau khổ, xấu xí nên cần những hình ảnh siêu huyền như Thiên Đường, Cực Lạc để mong cái chết trở nên cao đẹp hơn. Chúng ta cho cái chết là màn đêm tối tăm nên cần ánh sáng của Thượng Đế để cứu rỗi, hoặc Phật A-di-đà tiếp dẫn. Tóm lại đức tin mạnh mẽ là một trong những vũ khí mà các tôn giáo dùng để đối phó với nỗi sợ chết và các lo lắng, bất an khác.</p>
<p>Ngoài ra, con người cũng thường sợ hãi những điều họ cho là xấu, chứ không sợ những gì được cho là tốt đẹp. Ai cũng cho cái chết là điều xấu nên mới sợ hãi. Thường những người mong mình được chết trong tốt đẹp, an lành lại sợ chết nhiều hơn những người có thể chấp nhận chết cách nào cũng được. Một sự thật có vẻ nghịch lý nữa là những người chết sau một thời gian dài bệnh hoạn, đau đớn thường rất dễ siêu thoát hơn người chết khi đang mạnh khoẻ. Vì người trải qua thời gian đau đớn không ham sống sợ chết, trong khi người mạnh khoẻ còn quá yêu đời nên chết chẳng cam lòng.</p>
<p>Nỗi sợ chết cũng có liên quan đến nỗi sợ hãi tội lỗi của mình khi đã làm điều bất thiện. Vì vậy, để chấm dứt nỗi sợ hãi trước cái chết không phải đơn giản, mà người ấy cần phải thông suốt nguyên lý của đời sống và phải biết rõ về cái chết mới được.</p>
<p>Tóm lại đa số chúng ta đều cho cái chết là sự kiện tiêu cực, và thế là chúng ta tìm mọi cách để đối phó với nó, giống như chúng ta vẫn đang đối phó hàng ngày với những gì không theo ý muốn của mình. Nhưng nếu thực sự xem kỹ lại, thì tất cả những phương tiện đối trị vẫn chỉ là che lấp nỗi sợ ấy, để không chú ý tới nó nữa, để chôn nó đi càng sâu càng tốt. Những phương tiện ấy không chấm dứt hoàn toàn được nỗi sợ hãi đối với cái chết. Ai ai cũng đều biết rất rõ nỗi sợ chết vẫn luôn còn đó, luôn tiềm ẩn sâu bên trong mỗi người chúng ta.</p>
<p><strong><em>Hỏi:</em></strong> <em>Nhưng thưa Thầy làm sao có thể có trải nghiệm thực về cái chết trước khi thực sự chết đi?</em></p>
<p><strong><em>Trả lời: </em></strong>Tuy chúng ta chưa thực sự trải nghiệm cái chết lâm sàng, nhưng lại dễ dàng có trải nghiệm thực về sự sống, chúng ta có thể hiểu về cái chết khi hiểu được sự sống. Bản chất của sự sống là những tiến trình tâm-sinh-vật lý đang tiếp nối nhau diễn ra nơi mỗi người. Nếu chúng ta lắng nghe, quan sát, cảm nhận được sự diễn biến này thì sẽ khám phá ra rằng đó là một chuỗi sinh và diệt liên tục. Nghĩa là trong sự sống đã sẵn có cái chết từng mỗi sát-na sinh diệt. Nếu chúng ta thực sự thấu hiểu được sự sinh diệt này trong cả thân lẫn tâm thì chúng ta thấy được ý nghĩa của sự sống và chết như một sự tương tác vận hành tất yếu của sự sinh tồn. Nếu không có cái chết đi từng giây phút thì cũng không bao giờ có sự sống diễn ra. Khi sự thật này được soi sáng thì cái chết không còn là nỗi sợ hãi đầy ám ảnh nữa, như Đức Phật đã dạy.</p>
<p>Khi đã thấu hiểu được sự chết trong từng sát-na ngay khi đang sống, thì cái chết cuối cùng của một kiếp người cũng diễn ra hoàn toàn tương tự. Cái chết này chỉ là tiến trình diệt-sinh sinh-diệt để đổi mới qua mỗi kiếp sống mà thôi. Nhưng vì chúng ta chẳng biết gì về sự sống đang xảy ra trong từng giây phút nơi thân tâm mình nên mới đeo mang trong lòng nỗi sợ chết triền miên. Những nỗi sợ hãi này sẽ không thể chấm dứt nếu chúng ta còn cho rằng chết là xấu, là tiêu cực để rồi loay hoay tìm kiếm bên ngoài những biện pháp trấn an hoặc những chỗ bám víu để khoả lấp bằng những hứa hẹn siêu hình.</p>
<p>Thật ra không cần chuẩn bị cho cái chết, mà nên chuẩn bị tâm lý khi đối diện với cái chết. Cách chuẩn bị hiệu quả nhất chính là ngay bây giờ mình có sống trọn vẹn với hiện tại được không? Khi uống nước mình có trọn vẹn uống nước được không, khi bom nổ mình có bình tĩnh sang suốt được không? Khi bất kỳ điều gì xảy ra mà tâm vẫn bình thản và trong sáng thì dù cái chết có xảy ra mình vẫn không sợ hãi, vì những gì xảy ra với mình khi chết cũng giống như những gì xảy ra với mình khi đang còn sống mà thôi.</p>
<p><em>Trích</em></p>
<p><strong>VIÊN MINH</strong></p>
<p><strong>(Pháp Thuận</strong> <em>ghi)</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/lam-the-nao-de-chung-ta-co-the-chien-thang/">Làm thế nào để chúng ta có thể chiến thắng nỗi sợ chết tiềm ẩn?</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/lam-the-nao-de-chung-ta-co-the-chien-thang/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Trên đời này, có ai mà không chết!</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/tren-doi-nay-co-ai-ma-khong-chet/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/tren-doi-nay-co-ai-ma-khong-chet/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[webmaster]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 14 Jun 2017 10:18:17 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Đường đạo]]></category>
		<category><![CDATA[khổ đau]]></category>
		<category><![CDATA[kiếp người]]></category>
		<category><![CDATA[luân hồi]]></category>
		<category><![CDATA[sinh tử]]></category>
		<category><![CDATA[vô thường]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=11508</guid>

					<description><![CDATA[<p>Ngày xưa. . . thuở Ðức Phật còn tại thế, một hôm có người mẹ ôm xác con tìm đến Ðức Phật để khóc lóc và xin cứu sống cho đức con của bà vừa mới chết. Người mẹ đau khổ tin vào thần thông và lòng từ bi vô biên của Ðức Phật...</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/tren-doi-nay-co-ai-ma-khong-chet/">Trên đời này, có ai mà không chết!</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Ngày xưa. . . thuở Ðức Phật còn tại thế, một hôm có người mẹ ôm xác con tìm đến Ðức Phật để khóc lóc và xin cứu sống cho đức con của bà vừa mới chết.</p>
<p>Người mẹ đau khổ tin vào thần thông và lòng từ bi vô biên của Ðức Phật sẽ cứu sống cho con mình.<br />
Ðức Phật thông cảm nỗi khổ đau của người mẹ mất con và truyền cho bà đi xin một nắm tro mang về Ngài sẽ cứu. Nắm tro đó phải ở trong một căn nhà mà 3 đời chưa có người thân thích chết.</p>
<p><a href="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/06/la-vang.jpg"><img decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-11509" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/06/la-vang.jpg" alt="Có ai thoát được cái chết?" width="800" height="445" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/06/la-vang.jpg 800w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/06/la-vang-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/06/la-vang-768x427.jpg 768w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/06/la-vang-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/06/la-vang-10x6.jpg 10w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/06/la-vang-600x334.jpg 600w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></p>
<p>Người mẹ đau khổ vâng lời và ôm<span class="text_exposed_show"> xác con vào xóm để xin tro tàn theo lời Ðức Phật dạy. Nhưng đi từ trưa đến tối, nhà này sang nhà khác, bà mẹ đau khổ đều nhận được những câu trả lời giống nhau: “Gia đình chúng tôi cũng có người đã chết”. Chưa tuyệt vọng, người mẹ đau khổ vẫn cố gắng đi thêm vài nhà nữa. Vì sợ nắm tro xin trong một gia đình có người chết sẽ không linh nghiệm nên bà mẹ thương con vẫn cố gắng kiếm tìm.</span></p>
<p>Vẫn như những lần trước, bà mẹ đau khổ đều nhận được những cặp mắt e ngại, những cái lắc đầu. <span class="text_exposed_show">Suy đi tính lại, đã hơn một buổi và không nhớ rõ là đã vào mấy gia đình, người mẹ tuyệt vọng lẩm bẩm: “Nhà nào cũng có thân nhân đã qua đời: thân thích, họ hàng ba đời biết bao nhiêu, làm sao tránh được cái chết”. Trên đường trở về tìm Ðức Phật, người mẹ mất con không còn kêu gào thảm thiết như lúc trước, tuy lòng thương nhớ con vẫn chưa nguôi. Quỳ trước Ðức Phật, người mẹ mất con kể rõ chuyến đi vừa rồi và thuật lại những lời từ chối của chủ nhà.</span></p>
<p>Nhân đó, Ðức Phật giảng về sự sanh tử, vô thường của kiếp người. Có sanh tất có khổ, có sống tất có chết. Người mẹ mất con đã thấu rõ sanh tử, vô thường, không riêng gì mình đau khổ vì có thân nhân qua đời, mà hầu hết mọi người đều nhận chịu định luật hủy diệt đó.<br />
Cuối cùng, người mẹ đành ôm xác con về chôn cất.</p>
<p>Có sinh ắt có diệt, có nhân ắt có quả, vạn pháp vẫn hiển hiện trước mắt. Nhưng người ta vẫn ru nhau hoài trong những dối gian mộng mị của chính mình. Từ mấy ngàn năm lịch sử văn minh nhân loại, có ai mà thoát được cái chết. Dù bạn có là tổng thống, là tỉ phú hay chỉ là dân thường. Chưa có trường hợp nào được ghi nhân là không chết. Vậy mà người ta vẫn điên dại không chấp nhận mất mát, vẫn quay cuồng tìm cách trường sinh. Để làm gì?, chỉ là công xe cát mà thôi&#8230;.</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/tren-doi-nay-co-ai-ma-khong-chet/">Trên đời này, có ai mà không chết!</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/tren-doi-nay-co-ai-ma-khong-chet/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Trăm năm kiếp người đi hái phù vân</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/tram-nam-kiep-nguoi-di-hai-phu-van/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/tram-nam-kiep-nguoi-di-hai-phu-van/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[webmaster]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 10 Jun 2017 10:32:34 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Đường đạo]]></category>
		<category><![CDATA[buông bỏ]]></category>
		<category><![CDATA[chung thủy]]></category>
		<category><![CDATA[đường đạo]]></category>
		<category><![CDATA[kiếp người]]></category>
		<category><![CDATA[miên viễn]]></category>
		<category><![CDATA[phù vân]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=11449</guid>

					<description><![CDATA[<p>Suy cho cùng, kiếp người hay cuộc tu chỉ là những lần ghé lại đâu đó. Nói ở nghĩa nào thì người ta không ai có thể chung thân với một thứ gì miên viễn. Mình không bỏ nó thì nó cũng xa mình.</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/tram-nam-kiep-nguoi-di-hai-phu-van/">Trăm năm kiếp người đi hái phù vân</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Suy cho cùng, kiếp người hay cuộc tu chỉ là những lần ghé lại đâu đó. Nói ở nghĩa nào thì người ta không ai có thể chung thân với một thứ gì miên viễn. Mình không bỏ nó thì nó cũng xa mình. Ta có thể mất nó vì nhàm chán hay không còn cơ hội nắm níu. Và cái mà ta yêu nhất cũng có nhiều kiểu bỏ ta ở lại mà đi. Hồi xưa bắt chước theo kinh mà nói gì cũng là bè cỏ qua sông.. Giờ có thêm tí tuổi, nhiều lúc nằm ngẫm nghĩ một mình thấy câu nói ví von đó hay quá chừng, hay đáo để.</p>
<p><a href="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/06/kiep-phu-van.jpg"><img decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-11450" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/06/kiep-phu-van.jpg" alt="" width="800" height="445" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/06/kiep-phu-van.jpg 800w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/06/kiep-phu-van-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/06/kiep-phu-van-768x427.jpg 768w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/06/kiep-phu-van-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/06/kiep-phu-van-10x6.jpg 10w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/06/kiep-phu-van-600x334.jpg 600w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></p>
<p>Kinh chép ngày xưa có ông đạo sĩ Sumedha thừa sức chứng quả La-hán, nhưng ông không cam tâm giải thoát gọn nhẹ, lặng lẽ và an nhàn như thế. Ông chỉ muốn thành một vị đại giác y hệt Thế Tôn Nhiên Đăng để mà gồng gánh thiên hạ. Phật nhìn kỹ căn cơ của ông không phải loại xoàng, bèn ừ cho một tiếng. Ông vui quá, trở thành bất thối bồ-tát, đời đời thủy chung với đại nguyện của mình. Kinh nói Thế Tôn Cồ Đàm chính là kiếp cuối cùng của ông đạo sĩ Sumedha ngày trước. Khổ tu chừng đó thời gian, thành Phật rồi chỉ sống thêm 45 năm rồi thì bỏ đời mà đi. Trước sau thọ lượng chỉ vừa vặn 80 năm ngắn ngủi. Với Ngài vậy cũng là quá nhiều. Bởi nào ai biết Ngài từng có ý viên tịch từ năm 35 tuổi, ngay sau khi thành Phật. Với những người nặng tình với Phật thì thời gian 80 năm đó chẳng bỏ bèn gì. Đến ngài Ānanda còn thấy Phật đi quá sớm, tôn giả đã khóc thầy bằng nước mắt của một bậc thánh. Thôi thì gì cũng một áng phù vân, khác nhau chăng là mây lành ngũ sắc hay mây xám báo giông. Khoảng ba tháng sau ngày Phật tịch, hiểu ra chuyện đó, tôn giả Ānanda không buồn nữa. Rồi thì đến phiên ngài cũng theo Phật mà đi biệt.</p>
<p>Đó là chuyện của thánh hiền. Còn với phàm tâm thì sao chứ? Lại cũng vẫn là chuyện được rồi mất. Mất có hai cách: Không muốn giữ nữa nên buông hay bàn tay quá yếu không đủ sức nắm níu nên đành để vuột mất. Cái quan trọng là người ta có thấy được cái nguyên tắc khốc liệt của cuộc đời là anh phải lần lượt bỏ lại hết để mà đi tới hay không.</p>
<p>Thằng bé phải buông hết những món đồ chơi của trẻ con để trở thành người lớn. Đó cũng là một hành trình trong đời. Rồi thì tầm nhìn của thiên hạ phải tiếp tục đổi khác để có thể yêu lấy những người không phải thân thuộc huyết thống. Yêu được một người dưng nào đó thì các cô cậu bắt đầu trưởng thành. Giai đoạn này lại cũng chỉ là một chặng đường phải vượt qua. Rồi sẽ có một ngày, yêu hay không chẳng còn là chuyện đáng nói nữa. Vấn đề lúc này chỉ đơn giản là có cần thiết hay không mà thôi. Thích hay không chỉ là chuyện phụ. Bước tới được giai đoạn này, hầu hết đều là những tay có hai màu tóc.</p>
<p>Đó là chuyện đời. Chuyện đạo gẩm kỹ hình như cũng đâu khác gì. Giai đoạn tu chứng nào cũng chỉ là một trạm dừng qua đêm, mai sáng phải tiếp tục đi về phía trước, lên trên cao. Ai nghỉ chân lâu quá, coi chừng cuộc đi đang nảy sinh vấn đề. Đã gọi là con đường thì lúc nào cũng chỉ để đi, không phải để ở. Muốn lên đỉnh núi, phải biết rời khỏi chân núi. Mọi thành tựu trên đường hành đạo đều chỉ là những lữ quán, những bến đò, những sân ga, phi cảng.</p>
<p>Có những cuộc lên đường chất đầy những kỷ niệm như xe bò chở đá. Có những cuộc lên đường nhẹ nhàng như mây trắng đầu non. Hành giả trên đường tu phải là kẻ hành nhân một đời làm những cuộc giã biệt. Nói thiệt, con đường nào cũng có những trở ngại, nhưng ai dám bảo mình chưa từng lưu luyến một nơi chốn nào đó trên những dặm trường đã một lần ghé qua. Rồi thì nói một cách đau lòng nhưng không thể khác hơn, là ai cũng phải cắn răng mà băng mình đi về phía trước, hướng tới những chiều cao mà mình chưa đến được. Nguyên tắc thì nghe đơn giản vậy, nhưng thực tế không một hành giả nào đến đích mà chân không rướm máu, chưa kể một trái tim rách bươm với những gai cỏ tàn độc trên đường.</p>
<p>Không bỏ được cái thích, người ta làm sao có được những thứ cần. Tôi được em, có nghĩa là tôi phải mất bản thân tôi. Càng sống nhiều với những ràng buộc, tôi càng đánh mất những cơ hội tự do. Chợt nhớ một câu danh ngôn dành cho mấy người mê mua sắm: Khi anh mất tiền cho một thứ vô ích nào đó, có nghĩa là anh cũng đang làm mất số tiền để mua một món cần thiết nào đó. Tiền bạc thì trên đời có nhiều người thừa sức hoang phí. Nhưng tuổi đời thì không bao giờ được vậy. Ai cũng chỉ có nhiều lắm là trăm năm cho một kiếp người. Còn ăn, hết nhịn. Vậy mà trớ trêu thay, thời gian lại là thứ bị người ta tiêu hoang thường nhất.</p>
<p>Những dặm đường ngát hương hoa cỏ, những không gian mây trắng trời xanh, những tuyết trắng, nắng vàng, rồi thì áo hồng áo lục, chung tình hay phụ bạc, thề non hẹn biển gì rồi cũng một cuộc biển dâu… Gì cũng phải bỏ lại hết để mà đi. Đi về đâu mới được chứ? Ừ thì một cõi phù vân!</p>
<p style="text-align: right;"><em>Onceland, mùa đại hạn tuổi 40</em></p>
<p style="text-align: right;">Toại Khanh</p>
<p style="text-align: right;">Theo: <em>NamTong</em></p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/tram-nam-kiep-nguoi-di-hai-phu-van/">Trăm năm kiếp người đi hái phù vân</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/tram-nam-kiep-nguoi-di-hai-phu-van/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
