<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Lưu trữ nghiệp báo - Shop Chay Mộc</title>
	<atom:link href="https://shop.chaymoc.com/tag/nghiep-bao/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link></link>
	<description>Một trang web mới sử dụng WordPress</description>
	<lastBuildDate>Wed, 28 Dec 2016 06:48:27 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.7.1</generator>
	<item>
		<title>Con cái là niềm vui hay nghiệp báo? Câu hỏi còn bỏ ngỏ&#8230;</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/con-cai-la-niem-vui-hay-nghiep-bao/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/con-cai-la-niem-vui-hay-nghiep-bao/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[webmaster]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 28 Dec 2016 06:48:27 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Đường đạo]]></category>
		<category><![CDATA[con cái]]></category>
		<category><![CDATA[nghiệp báo]]></category>
		<category><![CDATA[Nuôi con]]></category>
		<category><![CDATA[vo chong]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=4458</guid>

					<description><![CDATA[<p>Con cái là niềm vui hay nghiệp báo? Câu hỏi không phải ai cũng phân vân. Nhưng đã phân vân rồi thì khó mà trả lời cho trọn vẹn.</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/con-cai-la-niem-vui-hay-nghiep-bao/">Con cái là niềm vui hay nghiệp báo? Câu hỏi còn bỏ ngỏ&#8230;</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><strong>Con cái là niềm vui hay nghiệp báo? Câu hỏi không phải ai cũng phân vân. Nhưng đã phân vân rồi thì khó mà trả lời cho trọn vẹn.</strong><span id="more-4458"></span></p>
<p style="text-align: justify;">Con cái là niềm vui hay nghiệp báo? Câu hỏi không phải ai cũng phân vân. Nhưng đã phân vân rồi thì khó mà trả lời cho trọn vẹn. Nếu có là nghiệp thì cũng là do mình đã gây nhân thôi mà. Đừng nên gán mác cho nó là nghiệp hay phước để rồi lại mừng, lại lo.</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi có một người bạn, khi nghe tin em họ mình có bầu, chị đã lắc đầu: “Vui sướng gì! Con cái là nghiệp, nó dắt dây mình hoài trong cõi ái dục này. Mắc gì mà mừng dữ vậy!”. Quan điểm của chị cũng đáng để suy nghĩ…</p>
<div id="attachment_3798" style="width: 660px" class="wp-caption aligncenter"><img fetchpriority="high" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-3798" class="wp-image-3798 size-full" title="Con cái là niềm vui hay nghiệp báo?" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/2924_ren_con_tu_ngu_4.jpg" alt="Con cái là niềm vui hay nghiệp báo?" width="650" height="432" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/2924_ren_con_tu_ngu_4.jpg 650w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/2924_ren_con_tu_ngu_4-300x199.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/2924_ren_con_tu_ngu_4-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/2924_ren_con_tu_ngu_4-10x7.jpg 10w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/2924_ren_con_tu_ngu_4-600x399.jpg 600w" sizes="(max-width: 650px) 100vw, 650px" /><p id="caption-attachment-3798" class="wp-caption-text">Con cái là niềm vui hay nghiệp báo?</p></div>
<p style="text-align: justify;">Đầu tiên, theo cái nhìn Phật giáo, dĩ nhiên chúng ta sinh ra trong cõi Dục này, nên ái dục dẫn dắt ta tạo nghiệp mãi, mới có chồng chồng vợ vợ con con… Chúng ta có duyên hoặc nợ với nhau nên mới đầu thai vào cùng một gia đình để trợ duyên hay trả nợ cho nhau. Vui buồn sướng khổ trong một gia đình nhiều không kể xiết, và nó tiếp nối từ nhiều đời cha ông, con cái, cháu chắt… Đúng là một sợi dây dài vô tận. Thực sự muốn giải thoát khỏi sợi dây này không dễ, trừ khi ta cắt đứt nghiệp Ái của mình. Mà chữ Ái, chữ Dục này muốn cắt đâu có dễ! Vì vậy cứ luân hồi, cứ làm chồng làm vợ, làm cha làm mẹ, làm con làm cháu… và cùng trả nghiệp cho nhau, cùng tạo nghiệp mới, lòng vòng quanh quẩn. Ôi, mệt!</p>
<p style="text-align: justify;">Vì vậy, chị bạn tôi “phủ nhận” cái bầu của cô em họ cũng có cái lý. Và chị còn nói thêm: “Ai quy định lập gia đình là phải có con mới vui, mới hạnh phúc? Không có con cũng chẳng sao”. Lại cũng có lý. Nếu không mắc nợ ai thì chẳng ai đầu thai làm con của mình, càng khỏe, càng dễ tu, mau giải thoát.</p>
<p style="text-align: justify;">Tuy nhiên, đó là đứng trên góc độ Chân đế. Nếu đứng trên góc độ Tục đế thì có lẽ không nên quá thẳng thừng như thế. Với Tục đế, người ta có được bạn trăm năm hạnh phúc thì vẫn nên mừng, có được cái thai mạnh khỏe, sinh ra đứa con dễ thương thì vẫn nên mừng. Vì thực sự một mái ấm như thế cũng xem là phước báu, chứ không phải ai muốn cũng được. Câu nói của chị bạn có thể ví như dội một gáo nước lạnh vào những người đang vui vẻ rộn ràng khi vừa cấn thai, hoặc đang hạnh phúc âu yếm ẵm bồng đứa con kết tinh của tình yêu thương đôi lứa… Thiết nghĩ câu ấy không khế lý khế cơ chút nào, thậm chí còn khiến họ mất thiện cảm với Phật giáo. Bởi họ chưa đạt tới trình độ buông xả, thì làm sao họ chấp nhận một sự “phủ định” quá ư thẳng thắn đến vậy.</p>
<p style="text-align: justify;">Và ngẫm nghĩ, tại sao chúng ta không mừng khi có một đứa trẻ ra đời? Phật nói rất khó đầu thai làm người, như con rùa mù 100 năm trồi lên một lần tìm bộng cây giữa đại dương mà chui đầu vào. Xác suất kinh khủng như thế, thì một con người xuất hiện quả thật là niềm vui, ta nên chia sẻ, chúc mừng. Còn hơn là chúng sinh ấy đầu thai làm chó mèo, ếch nhái…Cứ hãy là người, rồi có hy vọng được giáo dục, tu tập. Thân người dù sao cũng có cơ hội hơn thân súc sinh, ngạ quỷ v.v…Mừng là đúng chứ. Hãy nâng niu một “chúng sinh người” với phước báu không hề đơn giản.</p>
<p style="text-align: justify;">Còn cái lý “lập gia đình không nhứt thiết phải có con” tất nhiên là đúng. Nhưng nếu họ có con thì cũng mừng luôn, sao lại phủ nhận. Một gia đình trọn vẹn cha mẹ con cái bên nhau, giúp nhau vượt qua những khó khăn, thì vẫn có những niềm vui đáng trân trọng. Ta phải “trân trọng” từng phút giây hạnh phúc nhỏ bé của chính mình và của người khác. Nếu nói cái gì cũng là nghiệp, phải đạt tới chữ Không, thì chắc mọi người phủ nhận luôn chuyện nhà sư thu nhận đệ tử, nuôi trẻ mồ côi, cất chùa, đúc tượng…</p>
<p style="text-align: justify;">Thậm chí, khi bạn hớn hở mặc một cái áo mới, ăn một món ngon, nghe một bài hát… cũng là đang chạy theo nghiệp đó thôi. Bạn có dám từ bỏ tất cả hay không? Tất cả những thứ đó đâu đáng bám víu trên bước đường tu tìm đến giải thoát. Nhưng thực tế, trong đời thường này, trong cõi Dục này, vẫn cần những niềm vui đó, những hành động đó, những Phật sự đó, để cuộc đời còn ấm áp, thậm chí để thực hành Bồ-tát hạnh.</p>
<p style="text-align: justify;">Tóm lại, ta đừng cứng nhắc áp dụng mô hình Chân đế vào cuộc sống đời thường của mọi người. Đừng loanh quanh mãi với câu hỏi: &#8220;Con cái là niềm vui hay nghiệp báo?&#8221;. Hãy trân trọng những niềm hạnh phúc của Tục đế, song song với nhắc nhở họ sáng suốt và cân bằng một chút, đừng quá bám víu, khổ luỵ mà thôi. Lời nhắc này dễ có cảm tình hơn sự phủ nhận, và người ta dễ thực hiện hơn.</p>
<p style="text-align: right;"><em>Nguồn: giacngo.vn</em></p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/con-cai-la-niem-vui-hay-nghiep-bao/">Con cái là niềm vui hay nghiệp báo? Câu hỏi còn bỏ ngỏ&#8230;</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/con-cai-la-niem-vui-hay-nghiep-bao/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Phước báo nếu hưởng hết ắt sẽ gặp đại họa kéo sau. Đừng để mất hết phước báo mới lo cầu tìm</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/phuoc-bao-neu-huong-het/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/phuoc-bao-neu-huong-het/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[webmaster]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 22 Nov 2016 08:20:01 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chuyện Phật giáo]]></category>
		<category><![CDATA[giàu có]]></category>
		<category><![CDATA[hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[nghiệp báo]]></category>
		<category><![CDATA[phuc bao]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=1096</guid>

					<description><![CDATA[<p>Phước báo nếu hưởng hết ắt sẽ gặp đại họa kéo sau. Đừng để mất hết phước báo mới lo cầu tìm. Lúc đấy thì không còn kịp nữa rồi. Mình cần hành thiện tích đức hằng ngày,...</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/phuoc-bao-neu-huong-het/">Phước báo nếu hưởng hết ắt sẽ gặp đại họa kéo sau. Đừng để mất hết phước báo mới lo cầu tìm</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;">Phước báo nếu hưởng hết ắt sẽ gặp đại họa kéo sau. Đừng để mất hết phước báo mới lo cầu tìm. Lúc đấy thì không còn kịp nữa rồi. Mình cần hành thiện tích đức hằng ngày, mới mong hóa giải được nghiệp báo tích từ bao đời tiền kiếp.</p>
<p style="text-align: justify;">Trước đây, ở một địa phương nọ, có hai người đàn ông là bạn thân thiết của nhau. Một người ăn chay niệm Phật rất lâu, nhưng lại luôn bị bệnh và nghèo khó.</p>
<p style="text-align: justify;">Về sau này, anh ta thốt lên rằng: “Ăn chay niệm Phật là không có tác dụng gì!” Lúc ấy người bạn của anh ta đã nghe thấy câu nói này rồi nói đùa rằng: “Anh nói ăn chay niệm Phật là không có tác dụng, thế thì anh hãy đem công đức mà anh ăn chay niệm Phật trong suốt thời gian qua bán lại cho tôi đi!” Người ăn chay niệm Phật tưởng lời nói của bạn mình là thật, liền nói lời đồng ý. Bạn của anh ta từ lời nói đùa giỡn cũng chuyển thành lời nói thật.</p>
<p style="text-align: justify;">Thế là, hai người họ thực sự đã trả tiền cho nhau rồi lập giấy biên nhận. Người ăn chay niệm Phật bán đi phần phúc báo do ăn chay niệm Phật mà có của mình cho anh bạn kia và nhận một số tiền tương đối lớn. Ngay đêm ngày hôm sau khi đang ngủ, anh ta liền mơ thấy một giấc mơ hãi hùng.</p>
<figure class="" style="text-align: justify;"><a href="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/nhan-qua-bao-ung-1-chaymoc.jpg"><img decoding="async" class="aligncenter wp-image-5697 size-full" title="Nhân quả nghiệp báo" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/nhan-qua-bao-ung-1-chaymoc.jpg" alt="Nhân quả nghiệp báo" width="800" height="600" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/nhan-qua-bao-ung-1-chaymoc.jpg 800w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/nhan-qua-bao-ung-1-chaymoc-300x225.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/nhan-qua-bao-ung-1-chaymoc-768x576.jpg 768w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/nhan-qua-bao-ung-1-chaymoc-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/nhan-qua-bao-ung-1-chaymoc-10x8.jpg 10w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/nhan-qua-bao-ung-1-chaymoc-600x450.jpg 600w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></figure>
<p style="text-align: justify;">Trong giấc mơ ấy, một con quỷ đến tìm anh ta và nói rằng: “Phúc báo của anh hiện đã hưởng hết, chỉ một tháng nữa số mệnh của anh sẽ chấm dứt!” Người đàn ông này sợ quá liền bừng tỉnh. Sau khi suy nghĩ lại, anh ta vội vàng quyết định tìm đến chỗ anh bạn kia để trả tiền và thu hồi giấy biên nhận đã bán phần phúc báo đó. Nhưng thật không may cho anh ta là giấy biên nhận kia đã bị người bạn đốt đi rồi. Đúng như lời con quỷ nói, chỉ một tháng sau anh ta đã lìa đời.</p>
<p style="text-align: justify;">Người xưa dạy phúc là không thể hưởng hết:“Phúc hề họa sở ỷ, họa hề phúc sở trí.” (ý nói: phúc nếu như hưởng hết thì tất sẽ chiêu mời họa). Từ xưa đến nay, có rất nhiều vĩ nhân nổi danh đều nói: “Khi tôi còn nhỏ, di sản lớn nhất mà cha mẹ tôi cho tôi chính là sự nghèo khó!” Mạnh Tử nói: “Thiên tương hàng đại nhâm tư nhân dã, tất khổ kỳ tâm chí, lao kỳ gân cốt”, có nghĩa rằng: Trời xanh giao trọng trách cho ai, ắt phải khiến tâm trí người ấy dày vò, gân cốt đày đọa… Ngạn ngữ có câu: “Cùng nhân đích hài tử tảo đương gia”, có ý nói: Trẻ nghèo sẽ sớm biết lo liệu việc nhà.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Khi xưa Phật dạy con người để giữ được phước báo, tài sản ta kiếm được thì hãy chia thành 4 phần:</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Một phần để sử dụng hàng ngày, sinh hoạt, kinh doanh.</p>
<p style="text-align: justify;">Một phần để dự trữ phòng khi bất trắc.</p>
<p style="text-align: justify;">Một phần để giúp đỡ bà con quyến thuộc, người nhà.</p>
<p style="text-align: justify;">Và một phần để làm từ thiện, công đức.</p>
<figure class="" style="text-align: justify;"><a href="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/hoa-sen-trang.jpg"><img decoding="async" class="aligncenter wp-image-5622 size-full" title="Đừng để mất hết phước báo mới lo cầu tìm" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/hoa-sen-trang.jpg" alt="Đừng để mất hết phước báo mới lo cầu tìm" width="800" height="445" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/hoa-sen-trang.jpg 800w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/hoa-sen-trang-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/hoa-sen-trang-768x427.jpg 768w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/hoa-sen-trang-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/hoa-sen-trang-10x6.jpg 10w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/hoa-sen-trang-600x334.jpg 600w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></figure>
<p style="text-align: justify;">Như vậy có tới 2 phần là để làm từ thiện, để cho đi. Không biết tay Bill Gates có phải là Phật tử không mà lại làm đúng như vậy. Điều ngược đời là muốn giữ được phước báo thì lại phải cho đi thật nhiều, chứ không giống như quan điểm của đại đa số người đời là anh muốn ôm cả đất, anh muốn ôm cả trời.</p>
<p style="text-align: justify;">Người xưa thường nói rằng: Mỗi một người có mặt ở trên đời này đều là vì có phúc báo nên mới có thể sống. Cho nên phải lưu ý rằng đừng chỉ sớm dùng hết phúc báo trong mệnh của mình mà không lo tu bổ thêm.  Chúng ta nên hiểu rõ “nhân cách và đức hạnh” mới là tài phú quý báu nhất của đời người. Khi chúng ta đã là người có “nhân cách đức hạnh” thì nhất định sẽ có phúc báo và cuộc sống của chúng ta sẽ trôi qua yên bình, hạnh phúc.</p>
<p style="text-align: justify;">Đừng than phiền khi gặp khó khăn, cuộc sống không được như ý muốn bởi vì có thể đó là bạn đang chịu khổ mà tích đức, tích phúc báo cho tương lai của bản thân mình!  Làm người.. sợ nhất là hưởng hết phước báo mà không tạo ra phước mới. Muốn nhận được thì trước tiên bạn hãy học cách cho đi.</p>
<p style="text-align: justify;">Mà không cần có tiền và giàu có mới cho đi và bố thí.</p>
<p style="text-align: justify;">Ta không có tiền thì bố thí lời nói, trí tuệ, hành động&#8230;..!</p>
<p style="text-align: right;"><em>Nguồn: Phunutoday.vn</em></p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/phuoc-bao-neu-huong-het/">Phước báo nếu hưởng hết ắt sẽ gặp đại họa kéo sau. Đừng để mất hết phước báo mới lo cầu tìm</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/phuoc-bao-neu-huong-het/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bài 12 – Nhân quả &#8211; Nghiệp báo trong Đạo Phật, làm lành tự được phước</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/bai-12-nhan-qua-nghiep-bao/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/bai-12-nhan-qua-nghiep-bao/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[webmaster]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 31 Oct 2016 13:16:35 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Vào cửa Phật]]></category>
		<category><![CDATA[báo ứng]]></category>
		<category><![CDATA[dao phat]]></category>
		<category><![CDATA[duc phat]]></category>
		<category><![CDATA[đạo phật cơ bản]]></category>
		<category><![CDATA[nghiệp báo]]></category>
		<category><![CDATA[Nhân quả]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=91</guid>

					<description><![CDATA[<p>&#8220;Cha làm điều chẳng lành, con không chịu thế được, con làm điều chẳng lành, cha không chịu thế được. Làm lành tự được phước, làm dữ tự mang họa &#8211; nghiệp báo. &#8221; &#8211; Đạo Phật “Nhân...</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/bai-12-nhan-qua-nghiep-bao/">Bài 12 – Nhân quả &#8211; Nghiệp báo trong Đạo Phật, làm lành tự được phước</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p class="Ln CB Ptb">&#8220;Cha làm điều chẳng lành, con không chịu thế được, con làm điều chẳng lành, cha không chịu thế được. Làm lành tự được phước, làm dữ tự mang họa &#8211; nghiệp báo. &#8221; &#8211; Đạo Phật</p>
<p style="text-align: justify;">“Nhân quả báo ứng” chính là làm thiện được quả báo thiện, còn làm các điều ác bị quả báo ác. “Luật nhân quả” chính là phương thức, qui tắc cùng định luật cố định của nhân quả báo ứng.</p>
<p style="text-align: justify;">Mọi việc khổ vui trong kiếp hiện tại của chúng ta đều do nghiệp quá khứ và hiện tại chi phối. Nghiệp lành thì được vui, nghiệp ác thì chịu khổ, chúng ta chỉ biết sợ khổ, cầu vui mà không biết tránh nghiệp ác, tạo nghiệp lành. Thế chẳng khác nào kẻ sợ bóng mà cứ đứng ngoài trời nắng, muốn nghe nhạc mà bịt lỗ tai.</p>
<p style="text-align: justify;">Một khi nghiệp quả đến, chúng ta dù muốn dù không, tất nhiên cũng phải chịu. Bởi nó là kết quả do hành động của chính mình đã tạo. Mình làm, rồi mình chịu, đó là lẽ công bằng hợp lý của kiếp người.</p>
<div class="td-a-rec td-a-rec-id-content_inlineright " style="text-align: justify;"> Nghiệp báo nói đủ là nghiệp quả báo ứng. Bởi vì nghiệp nhân chúng ta đã gây thì nghiệp quả phải đến. Sự báo đáp thù ứng cân xứng nhau giữa nghiệp nhân và nghiệp quả. Trước tiên chúng ta cần biết chữ nghiệp.</div>
<div class="td-a-rec td-a-rec-id-content_inlineright " style="text-align: justify;"></div>
<div class="td-a-rec td-a-rec-id-content_inlineright " style="text-align: justify;"><a href="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/10/duc-phat-giao-hoa-chung-sanh-chaymoc.jpg"><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-5346 size-full" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/10/duc-phat-giao-hoa-chung-sanh-chaymoc.jpg" alt="Nhân quả - Nghiệp báo trong Đạo Phật" width="800" height="445" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/10/duc-phat-giao-hoa-chung-sanh-chaymoc.jpg 800w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/10/duc-phat-giao-hoa-chung-sanh-chaymoc-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/10/duc-phat-giao-hoa-chung-sanh-chaymoc-768x427.jpg 768w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/10/duc-phat-giao-hoa-chung-sanh-chaymoc-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/10/duc-phat-giao-hoa-chung-sanh-chaymoc-10x6.jpg 10w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/10/duc-phat-giao-hoa-chung-sanh-chaymoc-600x334.jpg 600w" sizes="auto, (max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></div>
<p style="text-align: justify;"><strong>Nghiệp:</strong> là dịch nghĩa chữ Karma tiếng Phạn, chỉ hành động tạo tác theo thói quen của mỗi người. Nghiệp có nghiệp thiện, nghiệp ác, định nghiệp, bất định nghiệp… Nghiệp thiện là hành động lành đem lại sự an lạc cho chúng sanh. Nghiệp ác là hành động dữ làm đau khổ chúng sanh. Định nghiệp là hành động hoặc lành hoặc dữ có cộng tác với ý thức tạo thành nghiệp quyết định. Bất định nghiệp là hành động hoặc lành hoặc dữ không cộng tác với ý thức nên thành nghiệp không quyết định.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Báo:</strong> là đền trả một cách công bằng, không sai chạy, không tiêu mất. Chúng ta có hành động lành hay dữ, kết quả của hành động ấy sẽ đến, hoặc sớm hay muộn thôi. Thí dụ chúng ta mắng chửi người là hành động dữ, người ấy sẽ mắng chửi lại ngay khi đó, hoặc thời gian khác, khó tránh khỏi. Sự thù đáp cân xứng gọi là báo. Báo có chia ba thứ: hiện báo, sanh báo và hậu báo. Hiện báo là quả báo hiện tại, những hành động lành hay dữ ngay trong đời này chịu quả báo. Sanh báo là quả báo đời sau, hành động tốt xấu của ba nghiệp, đến đời sau mới chịu quả báo. Hậu báo là về sau lâu xa mới chịu quả báo. Ví như vào đầu mùa mưa, chúng ta đồng thời gieo trồng hạt đậu phộng, trồng cây chuối, trồng cây mít. Đến ba tháng sau, chúng ta được kết quả có đậu phộng. Sang năm, chúng ta mới kết quả có chuối. Song ba bốn năm sau, chúng ta mới được kết quả có mít. Như thế, hành động đồng thời mà kết quả sai biệt, tùy loại khác nhau. Nếu chúng ta đòi hỏi ba thứ phải kết quả đồng thời là ngu xuẩn.</p>
<h2 style="text-align: justify;">TỪ ĐÂU TẠO THÀNH NGHIỆP?</h2>
<p style="text-align: justify;">Nghiệp từ thân, miệng, ý chúng ta tạo nên. Bởi thân miệng ý chúng ta làm lành, nói lành, nghĩ lành nên tạo thành nghiệp lành. Thân miệng ý chúng ta làm dữ, nói dữ, nghĩ dữ tạo thành nghiệp dữ. Thế nên, chúng ta chủ nhân tạo nghiệp cũng chính chúng ta là chủ nhân thọ báo. Ngang đây chúng ta hãnh diện đã thoát khỏi mọi quyền lực thiêng liêng ban họa xuống phước. Chúng ta cũng hiên ngang thọ nhận tất cả quả khổ vui, mà không có một lời oán hờn than trách. Chúng ta khôn ngoan biết chọn lựa nghiệp nhân nào mình thích mà làm, không còn mù quáng làm càn bướng. Đây là sự trưởng thành, khi rõ nghiệp từ đâu có.</p>
<h2 style="text-align: justify;">TỪ ĐÂU CÓ NGHIỆP BÁO?</h2>
<p style="text-align: justify;">Sự báo ứng cũng chính nơi mình hiện ra. Mỗi khi chúng ta tạo nghiệp lành hay dữ, mắt chúng ta thấy cảnh ấy, tai chúng ta nghe tiếng ấy, hạt giống lành dữ ấy đã rơi vào tàng thức chúng ta. Kẻ đối tượng bị chúng ta làm khổ vui cũng thế, do mắt thấy, tai nghe nên hạt giống biết ơn hay thù hằn đã rơi vào tàng thức của họ. Khi nào đó, cả hai gặp lại nhau thì hạt giống ân oán ấy trỗi dậy, khiến hai bên tạo thêm một lần nghiệp lành dữ nữa. Cứ thế tạo mãi khiến nghiệp càng ngày càng dầy, ân oán càng ngày càng lớn. Như khi chúng ta gặp một người đang mắc phải cảnh khốn đốn cơ hàn, hình ảnh buồn thảm khổ đau của họ hiện bày đầy đủ. Chúng ta trong tay có đủ phương tiện, liền giúp họ qua cơn khốn đốn, lúc đó trên gương mặt khổ đau đã ngả sang gương mặt vui tươi, sáng sủa. Chứùng kiến hiện tượng ấy, hạt giống vui tươi đã rơi vào tàng thức chúng ta.</p>
<p style="text-align: justify;">Nếu mỗi ngày chúng ta đều gieo vào tàng thức những hạt giống vui tươi, đến khi thân này sắp hoại, chúng ta không còn đủ nghị lực làm chủ, những hình ảnh vui tươi ấy sẽ hiện đến với chúng ta, mời chúng ta đến cảnh vui tươi. Ngược lại, mỗi ngày chúng ta cứ gieo rắc khổ đau cho người, những hạt giống khổ đau chứa đầy trong tàng thức chúng ta, đến khi hơi tàn, lực tận những hình ảnh đó sống dậy, đuổi bắt đánh đập chúng ta, khiến chúng ta phải chạy chui vào cảnh khổ. Đó là nghiệp báo khổ vui của mai kia. Nghiệp báo không phải từ đâu đến, mà chính từ tàng thức chúng ta hiện ra. Người xưa thần thánh hoá khả năng chứa đựng của tàng thức bằng ông thần độ mạng. Bảo rằng ông thường theo dõi chúng ta, và ghi chép hết mọi hành động thiện ác của chúng ta, để báo cáo với Thiên đình hay Diêm chúa. Hoặc cụ thể hóa tàng thức chứa đựng bằng Đài gương nghiệp cảnh. Bảo rằng chúng ta làm lành hay dữ, sau khi chết đến chỗ Diêm vương, ở trước sân triều có cái gương lớn, người làm lành làm dữ dẫn đến trước gương đều hiện rõ ràng đầy đủ, không thể chối cãi được.<br />
NGHIỆP BÁO KHÔNG THỂ NGHĨ BÀN</p>
<p style="text-align: justify;">Sự góp nhặt gieo vào tàng thức là một lẽ thật, không phải việc huyễn hoặc, do không tưởng bịa ra. Đây thử cử một thí dụ, khi chúng ta muốn học thuộc lòng một bài thơ. Chúng ta đọc một lần, hai lần, cho đến nhiều lần tự thấy nó thuộc. Cái thuộc ấy là do đâu, chẳng qua mỗi lần chúng ta đọc, hạt giống ấy rơi vào tàng thức, đọc nhiều lần, hạt giống ấy càng trưởng thành mạnh mẽ, đây gọi là thuộc. Thuộc xong chúng ta không đọc nữa, thỉnh thoảng trong tàng thức nó trỗi dậy, mỗi lần trỗi dậy, chúng ta ôn lại đôi ba phen, thế là thuộc lại càng thuộc. Từ miệng chúng ta đọc, hạt giống thơ rơi vào tàng thức gọi hiện hạnh huân chủng tử. Từ tàng thức thơ trỗi dậy, gọi là chủng tử khởi hiện hạnh. Chúng ta ôn lại đôi ba lần, gọi là hiện hạnh huân chủng tử. Thế là sự huân khởi không thể nghĩ bàn. Nếu cả đời chúng ta huân chủng tử nào nhiều nhất, đời sau sanh ra hạt giống ấy sống dậy sớm nhất. Bởi thế mới có các vị thần đồng, xuất hiện, như Mạc Đĩnh Chi ở Việt Nam mười hai tuổi đã thông suốt thi pháp, Bạch Cư Dị ở Trung Hoa chín tuổi đã làm thơ, Pascal ở Pháp mười hai tuổi đã thông Kỷ hà học…, cho đến cùng học một lớp mà mỗi đứa bé đều có khả năng riêng.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi trong kho tàng thức còn chứa chủng tử thì sự huân khởi không thể nghĩ bàn. Vì thế nó có sức mạnh lôi kéo chúng ta đi thọ sanh trong lục đạo không có ngày dừng. Thế nên, nói đến nghiệp báo là nói đến sự luân hồi sanh tử.</p>
<h2 style="text-align: justify;">LÀM SAO HẾT NGHIỆP?</h2>
<div class="td-post-content td-pb-padding-side">
<p style="text-align: justify;">Nghiệp đã do chúng ta gây tạo biến chủng tử huân vào tàng thức. Muốn hết nghiệp cũng do chúng ta khéo loại hết những chủng tử nghiệp ở trong tàng thức ra. Khi kho tàng thức sạch chủng tử thì sức mạnh lôi vào sanh tử không còn. Khi chủng tử còn trong kho ấy, gọi là tàng thức, là nhân sanh tử. Khi chủng tử trong kho ấy sạch hết, gọi là không Như Lai tàng, là kho Như Lai trống, tức là dứt mầm sanh tử. Vì thế muốn hết nghiệp sanh tử, chúng ta phải ứng dụng những phương pháp tu để tiêu diệt các hiện hạnh từ chủng tử dấy khởi. Ví như khi chúng ta học thuộc lòng một bài thơ, song mỗi lần nhớ lại, chúng ta đều bỏ qua, thời gian lâu bài thơ ấy sẽ quên bẵng. Những chủng tử khác cũng thế, mỗi khi khởi hiện hạnh, chúng ta đều thông qua chẳng cho hình ảnh sống lại, lâu ngày tự nhiên nó mất. Phương pháp niệm Phật, Trì chú, Tọa thiền đều nhắm vào mục đích này.</p>
<p style="text-align: justify;">Thấu rõ lý nghiệp báo, chúng ta cố gắng tạo điều kiện thuần thiện để được quả báo toàn vui, nếu còn chấp nhận ở trong sanh tử. Sự chọn lựa khổ vui là quyền sở hữu của chúng ta, không phải Thần thánh, cũng không phải ai khác, có quyền ban khổ vui cho chúng ta. Quyền năng sắp đặt một cuộc sống mai kia, đều do bàn tay chúng ta gây dựng. Nếu một khi nào đó, chúng ta không chấp nhận cuộc sống luân hồi nữa, cũng chính chúng ta loại bỏ những mầm sanh tử đang chứa chấp trong tàng thức của chúng ta. Thế là, chúng ta đã giành quyền với tạo hóa, đã tước bỏ quyền lực của thần linh và độc tôn trong việc thoát ly sanh tử.</p>
<p style="text-align: justify;"><em>Nguồn: budsas.org</em></p>
</div>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/bai-12-nhan-qua-nghiep-bao/">Bài 12 – Nhân quả &#8211; Nghiệp báo trong Đạo Phật, làm lành tự được phước</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/bai-12-nhan-qua-nghiep-bao/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
