<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Lưu trữ tình thương - Shop Chay Mộc</title>
	<atom:link href="https://shop.chaymoc.com/tag/tinh-thuong/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link></link>
	<description>Một trang web mới sử dụng WordPress</description>
	<lastBuildDate>Thu, 11 May 2017 01:36:33 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.7.2</generator>
	<item>
		<title>Cách dạy con dưới góc nhìn của Phật giáo</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/cach-day-con-duoi-goc-nhin-cua-phat-giao/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/cach-day-con-duoi-goc-nhin-cua-phat-giao/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[webmaster]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 11 May 2017 01:36:33 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chuyện Phật giáo]]></category>
		<category><![CDATA[CHA ME]]></category>
		<category><![CDATA[chia sẻ]]></category>
		<category><![CDATA[con cái]]></category>
		<category><![CDATA[dạy dỗ]]></category>
		<category><![CDATA[tình thương]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=10817</guid>

					<description><![CDATA[<p>Bạn thương con mình đến đâu? Đừng nhân danh tình thương mà áp đặt mọi thứ lên chúng. Đừng vì tốt cho chúng mà biến chúng trở thành cái bao tải rác của bạn. Dạy con, cần kiên...</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/cach-day-con-duoi-goc-nhin-cua-phat-giao/">Cách dạy con dưới góc nhìn của Phật giáo</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Bạn thương con mình đến đâu? Đừng nhân danh tình thương mà áp đặt mọi thứ lên chúng. Đừng vì tốt cho chúng mà biến chúng trở thành cái bao tải rác của bạn. Dạy con, cần kiên nhẫn và học hỏi thật nhiều. Đừng để tình yêu thương trở thành cái cớ cho tính ích kỉ trong bạn trỗi dậy&#8230;</p>
<p><strong>Đừng đem bản ngã của mình để dạy con trẻ</strong><br />
Trong vấn đề dạy dỗ con cái, đâu là lằn ranh giữa dìu dắt, uốn nắn, tập cho con có trách nhiệm và kiềm chế? Lằn ranh nằm nơi động lực của ta. Khi ta xem đứa trẻ như một phần của ta, như sự tiếp nối của ta, tôi nghĩ đó là khi tâm muốn điều khiển, chế ngự khởi lên.<br />
Ta chấp ngã vào đứa trẻ nhiều quá, nên ta muốn nó trở thành cái ta không thể trở thành. Ta muốn nó phải hoàn hảo. Chúng ta không hoàn hảo, nên ta nói, “Đứa bé này phải hoàn hảo”. Nó còn trẻ, dễ uốn nắn, ta nghĩ thế. “Hãy khiến con cái trở nên cái chúng ta không bao giờ có thể là. Hãy cho chúng tất cả những gì chúng ta không hề có, dầu chúng có muốn hay không”.<br />
Khi ta đặt cái ngã của mình vào nơi đứa trẻ, ta không phân rõ sự khác biệt giữa ta và chúng sanh kia. Từ đó sự kiềm chế, điều khiển xuất hiện. Nhưng khi ta nhìn đứa trẻ như một con người đặc biệt đã đến với cuộc đời này mang theo nghiệp và bao nhiêu thứ nữa từ kiếp sống trước, rằng nó có Phật tánh của riêng nó, thì vai trò của bạn giống như một phục dịch viên; vai trò của bạn là hướng dẫn và nương nắn đứa trẻ.</p>
<p>Chúng ta phải quán sát xem đứa trẻ có năng khiếu hay thiên hướng gì. Thí dụ con bạn thích âm nhạc, nhưng bạn muốn nó giỏi toán, nên bạn nói, “Dẹp âm nhạc đi. Con phải học toán cho giỏi! Đồ ngu, sao làm bài toán này sai rồi. Mày không làm gì nên thân cả. Tao phải mướn người kèm mới được”. Hay “Mày làm bài thi dở quá! Mới học kỳ 1 mà chỉ làm được 50%. Hàng xóm sẽ cười vào mặt tao. Cả đời mày sẽ thất bại thôi!”.</p>
<p><a href="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/05/gia-dinh.jpg"><img fetchpriority="high" decoding="async" class="aligncenter wp-image-10818 size-full" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/05/gia-dinh.jpg" alt="Dạy con" width="1024" height="570" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/05/gia-dinh.jpg 1024w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/05/gia-dinh-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/05/gia-dinh-768x428.jpg 768w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/05/gia-dinh-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/05/gia-dinh-10x6.jpg 10w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/05/gia-dinh-600x334.jpg 600w" sizes="(max-width: 1024px) 100vw, 1024px" /></a></p>
<p>Mô Phật! Nó chỉ là một đứa trẻ, và vấn đề chỉ là về toán! Biết đâu con bạn là thiên tài âm nhạc. Con trẻ chỉ cần học một ít toán, dẫu không đạt được điểm cao về toán, thì thế giới cũng đâu hoàn toàn sụp đổ.</p>
<p>Bạn cần khám phá xem con mình giỏi về gì, khả năng đặc biệt của nó là gì, rồi thì giúp nó tưới tẩm những điều đó. Có thể con bạn là Mozart, nhưng bạn muốn biến nó thành Einstein, là điều không tưởng! Ngay cả nếu chúng không là Einstein hay Mozart, thì đã sao! Mỗi đứa trẻ có những năng khiếu riêng mà với tư cách là bậc cha mẹ, bạn phải phát hiện ra và bồi dưỡng chúng.</p>
<p>Giáo dục con cái có lẽ là công việc khó nhất mà ta phải thực hiện, nhưng lại là cái ta ít được rèn luyện nhất.</p>
<p><strong>Làm gương cho con trẻ</strong></p>
<p>Thực hành Pháp không phải chỉ là việc đến chùa; không phải chỉ đọc tụng kinh Phật hay niệm danh hiệu Phật. Pháp hành chính là cách sống của ta, cách ta hành xử trong gia đình, cách ta giao tiếp với đồng sự, cách ta quan hệ với người cùng quê hương, người cùng sống chung trên trái đất này.</p>
<p>Chúng ta cần mang những lời dạy của Đức Phật về lòng từ bi vào gia đình, nơi công sở, ngay cả vào chợ, vào những nơi công cộng. Chúng ta làm việc này không phải bằng cách phát tờ rơi ở các ngã tư đường, mà bằng cách chính mình thực hành và sống theo pháp Phật. Khi được như thế, tự nhiên chúng ta tạo ra những ảnh hưởng tích cực đến người quanh ta.</p>
<p>Thí dụ, bạn dạy con cái về lòng từ, tâm bi mẫn, kiên nhẫn, không phải chỉ bằng lời nói mà cả trong chính hành động của bạn. Nhưng nếu bạn dạy một điều, mà hành động ứng xử của bạn ngược lại, thì con cái sẽ làm theo cách bạn hành động, không phải theo lời bạn nói.</p>
<p>Nếu không cẩn thận, chúng ta dễ dàng dạy con cái sân hận, không biết tha thứ khi người khác làm hại chúng. Hãy nhìn những gì xảy ra ở Yugoslavia trước đây: đó là một thí dụ hùng hồn về việc người lớn dạy cho con trẻ lòng sân hận trong gia đình, cũng như ở học đường. Khi những đứa trẻ này lớn lên, chúng cũng dạy con cái chúng sân hận. Từ thế hệ này sang thế hệ khác, cứ tiếp tục như thế, và thử nhìn xem.</p>
<p>Có quá nhiều đau khổ nơi xứ sở đó, thật đáng buồn. Đôi khi bạn còn dạy con cái ghét các thành viên khác trong gia đình. Thí dụ như khi ông bà nội ngoại hai bên không thuận thảo với nhau, vậy là hai bên gia đình không tiếp xúc với nhau. Đôi khi những điều đó xảy ra trước khi bạn có mặt trên đời &#8211; bạn thực sự không biết điều gì đã xảy ra &#8211; nhưng vì chuyện đó, bạn không thể tiếp xúc với một số họ hàng. Rồi bạn truyền lại những điều đó cho con cháu bạn. Chúng học được bài học rằng cách giải quyết việc tranh chấp với ai đó là không bao giờ tiếp xúc với họ nữa. Việc làm đó có giúp chúng trở thành người tử tế và hạnh phúc không? Bạn nên suy nghĩ kỹ về điều này để chắc chắn rằng bạn chỉ dạy cho con những điều tốt lành.</p>
<p>Đó là lý do tại sao việc bạn phải gương mẫu trong hành động là quan trọng. Khi bạn cảm thấy giận hờn, sân hận, oán ghét hay chống báng khởi lên trong lòng thì bạn phải tập buông bỏ, không chỉ vì sự bình an nội tâm cho bạn mà còn vì bạn không muốn dạy con trẻ các cảm xúc tai hại này. Vì bạn yêu con cái mình, thì bạn cũng phải tập yêu thương bản thân mình. Yêu thương bản thân và muốn cho bản thân được hạnh phúc có nghĩa là bạn phát khởi một trái tim nhân hậu vì lợi ích cho tất cả mọi thành viên trong gia đình.</p>
<p><strong>Mang từ bi vào học đường</strong></p>
<p>Chúng ta cần mang lòng từ bi không chỉ vào gia đình mà cả cho học đường. Trước khi trở thành người tu, tôi là một nhà giáo, nên tôi đặc biệt có những tình cảm mạnh mẽ về đề tài này. Điều quan trọng nhất đối với trẻ em không phải là thâu thập thật nhiều kiến thức, mà là làm thế nào để trở thành những con người tử tế, và biết giải quyết các mâu thuẫn với người khác một cách xây dựng.</p>
<p>Cha mẹ và các thầy cô đã bỏ rất nhiều thời gian và tiền bạc để dạy con em mình về khoa học, văn chương, địa lý và điện toán&#8230; Nhưng chúng ta có bao giờ bỏ thì giờ để dạy chúng phải tử tế như thế nào? Chúng ta có môn học nào về lòng tử tế không? Chúng ta có dạy con trẻ phải tự giải quyết những cảm xúc tiêu cực của chúng và cách giải quyết mâu thuẫn với người như thế nào không? Tôi nghĩ là những điều này quan trọng hơn các môn học khác nhiều. Tại sao? Vì nếu trẻ em biết rất nhiều điều, nhưng khi lớn lên chúng trở thành những người lớn tham, sân, độc ác, thì chắc chắn cuộc đời chúng sẽ không thể hạnh phúc.</p>
<p>Cha mẹ luôn muốn con cái họ có được tương lai tươi sáng, do đó họ nghĩ rằng con họ phải làm ra nhiều tiền. Họ dạy con các kỹ năng về kỹ thuật, về học vấn để chúng có thể tìm được việc làm tốt, kiếm được thật nhiều tiền &#8211; như thể tiền là nguồn hạnh phúc. Nhưng trước khi từ giã cõi đời, có mấy ai nói rằng, “Lý ra tôi phải làm việc nhiều hơn nữa. Lý ra tôi phải kiếm nhiều tiền hơn thế nữa”.</p>
<p>Khi người ta hối tiếc về cách sống của mình, họ thường hối tiếc đã không thể thông cảm, không thể tử tế hơn với người khác, không nói cho người thân biết mình quan tâm, lo lắng cho họ như thế nào. Nếu bạn muốn con cái bạn có một tương lai tươi sáng, thì đừng chỉ dạy chúng cách kiếm tiền, mà nên dạy chúng cách sống lành mạnh, cách làm người hạnh phúc, cách phụng sự xã hội một cách hữu ích.</p>
<p><strong>Dạy trẻ em biết chia sẻ</strong></p>
<p>Cha mẹ phải làm gương về điều này. Thí dụ, con bạn đi học về và nói, “Cha ơi, mẹ ơi, con muốn quần jean, giày trượt hàng hiệu, con muốn cái này, cái kia vì mấy đứa trẻ khác đều có”. Bạn nói với con rằng, “Các thứ đó không đem lại hạnh phúc cho con. Con không thực sự cần chúng. Đâu cần con phải bằng bạn A, con mới có hạnh phúc”. Nhưng rồi chính bạn đi mua tất cả mọi thứ mà người khác có, dầu nhà bạn đã đầy những thứ mà bạn không dùng đến. Nếu thế thì lời bạn nói và việc bạn làm trái ngược nhau.</p>
<p>Bạn dạy con phải chia sẻ với bạn bè, nhưng bạn không bao giờ đem gì cho từ thiện hay người nghèo. Hãy thử quan sát các gia đình ở đất nước này (Nd: ở Mỹ): nhà nào cũng đầy những thứ người ta không cần dùng đến nhưng không thể cho đi? Vì sao không? Vì ta sợ rằng nếu cho đi, mai kia ta có thể cần đến chúng. Chúng ta thấy khó chia sẻ với người khác, nhưng dạy con cái phải biết chia sẻ.</p>
<p>Cách đơn giản nhất để dạy con cái rộng rãi là cho đi tất cả những gì bạn không dùng đến trong năm. Nếu cả năm, bạn đã không cần dùng đến thứ gì đó, thì có lẽ năm sau bạn cũng không cần dùng đến. Có rất nhiều người nghèo cần đến chúng, nên cho chúng đi là giúp đỡ bản thân, giúp đỡ con cái và người khác.</p>
<p>Một phương cách khác để dạy con trẻ lòng tử tế là không mua tất cả những gì bạn muốn. Thay vào đó, để dành tiền cho từ thiện hay người cần được giúp đỡ. Bạn có thể dạy cho con cái bằng chính kinh nghiệm bản thân, rằng tích trữ càng nhiều của cải vật chất không mang lại hạnh phúc, điều quan trọng hơn là phải biết chia sẻ với người khác.</p>
<p><strong>Dạy trẻ về môi trường và sự tái chế</strong></p>
<p>Song hành theo đó, ta cần dạy trẻ về môi trường và sự tái chế. Chăm sóc môi trường mà ta chia sẻ với các sinh vật khác là một phần của việc thực hành lòng từ bi. Nếu ta hủy hoại môi trường, ta gây hại cho người.</p>
<p>Thí dụ, nếu ta sử dụng nhiều các bao bì, nhưng không tái chế, chỉ dùng một lần rồi vứt đi, thì ta đã làm gì cho các thế hệ tương lai? Chúng sẽ thừa hưởng những bãi rác lớn hơn. Tôi rất mừng vì giờ nhiều người đã biết tái sử dụng và tái chế nhiều thứ. Đó là một phần quan trọng trong việc hành Pháp, một hoạt động mà các chùa, các trung tâm tu tập cần phải làm làm gương, làm đầu tàu.</p>
<p style="text-align: right;">Bài viết: &#8220;Đừng đem bản ngã của mình khi dạy con trẻ&#8221;<br />
Ni sư THUBTEN CHODRON<br />
Diệu Liên Lý Thu Linh chuyển ngữ<br />
(Trích từ chương Buddhism in Modern Society trong sách The Path To Happiness)</p>
<p style="text-align: right;">Nguồn: <em>vuonhoaphatgiao.com</em></p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/cach-day-con-duoi-goc-nhin-cua-phat-giao/">Cách dạy con dưới góc nhìn của Phật giáo</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/cach-day-con-duoi-goc-nhin-cua-phat-giao/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bạn có đang coi gia đình là mặc nhiên và đối xử với người lạ còn tốt hơn cả họ không?</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/ban-co-dang-coi-gia-dinh/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/ban-co-dang-coi-gia-dinh/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[webmaster]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 08 Apr 2017 04:59:29 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Tản văn]]></category>
		<category><![CDATA[chân thật]]></category>
		<category><![CDATA[GIA DINH]]></category>
		<category><![CDATA[người lạ]]></category>
		<category><![CDATA[tình thương]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=10459</guid>

					<description><![CDATA[<p>Liệu có buồn cười không khi chúng ta đối xử với những người lạ mặt đến nhà ăn cơm lại tốt hơn nhiều so với việc chúng ta đối xử với gia đình? Có bao giờ bạn thiết...</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/ban-co-dang-coi-gia-dinh/">Bạn có đang coi gia đình là mặc nhiên và đối xử với người lạ còn tốt hơn cả họ không?</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Liệu có buồn cười không khi chúng ta đối xử với những người lạ mặt đến nhà ăn cơm lại tốt hơn nhiều so với việc chúng ta đối xử với gia đình? Có bao giờ bạn thiết khách chưa? Bạn dành cả hai ngày dọn dẹp bàn ghế, bày biện những bộ đồ bát chén và dao dĩa bằng bạc. Bạn thiết khách bằng những món hải sản, dâu tây và rượu xămpa Pháp. Và rồi bạn chẳng bao giờ còn gặp lại những người đó!</p>
<p>Một tuần sau, bố mẹ bạn đến chơi, chỉ còn những thứ thừa thãi dành cho họ. Chúng ta đã quá lịch thiệp với những người mà chúng ta hầu như không quen biết! Có thể chúng ta để dành một ít, ví dụ như mấy con tôm hùm cho bố mẹ.</p>
<p><a href="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/gia-dinh.jpg"><img decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-10460" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/gia-dinh.jpg" alt="Coi gia đình là mặc nhiên" width="2880" height="1602" /></a></p>
<p>Chỉ mới vào mấy năm cuối đời của ông, tôi mới học được cách ôm bố mình. Giống như những người cha và con khác, tôi không ôm bố mình khi đã lên tám tuổi. Tôi muốn trở thành &#8220;người đàn ông&#8221;. Tôi phải mất hai mươi năm nữa để phát hiện ra rằng những người đàn ông <em>chân thật</em> có thể bày tỏ tình yêu.</p>
<p>Là một tác giả, thỉnh thoảng tôi thấy mặt mình trên vô tuyến và trên báo. Tôi phát hiện ra rằng: Tin qua trọng vào ngày Chủ Nhật là cái nhảm nhí vào ngày Thứ Hai.</p>
<p>Câu hỏi mà tôi tự đặt ra cho mình là: &#8220;Mình định nói gì với những người mà họ thật sự biết mình và dựa vào mình &#8211; gia đình và bạn bè mình? Mình có đáng để người ta dựa vào, tin tưởng? Mình có quan tâm và đứng đắn không?&#8221;. Đó mới là điều quan trọng.</p>
<p style="text-align: right;">Andrew Matthews</p>
<p style="text-align: right;"><em>Cuộc sống thay đổi khi chúng ta thay đổi</em></p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/ban-co-dang-coi-gia-dinh/">Bạn có đang coi gia đình là mặc nhiên và đối xử với người lạ còn tốt hơn cả họ không?</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/ban-co-dang-coi-gia-dinh/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Giá trị đích thực trong ý nghĩa của một tình thương</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/tinh-thuong-dich-thuc/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/tinh-thuong-dich-thuc/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[webmaster]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 03 Feb 2017 04:43:58 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Tản văn]]></category>
		<category><![CDATA[tản văn]]></category>
		<category><![CDATA[thich nhat hanh]]></category>
		<category><![CDATA[thương yêu]]></category>
		<category><![CDATA[tình thương]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=7720</guid>

					<description><![CDATA[<p>Hơn bất cứ điều gì, chúng ta luôn tìm kiếm thứ gọi là giá trị đích thực cho cuộc sống. Đối với mỗi người có thể giá trị ấy được biểu hiện dưới các hình thức khác nhau,...</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/tinh-thuong-dich-thuc/">Giá trị đích thực trong ý nghĩa của một tình thương</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;">Hơn bất cứ điều gì, chúng ta luôn tìm kiếm thứ gọi là giá trị đích thực cho cuộc sống. Đối với mỗi người có thể giá trị ấy được biểu hiện dưới các hình thức khác nhau, quan trọng là điều đạt được cuối cùng của những giá trị ấy. Theo đạo Phật bất cứ ai lãnh hội được giá trị đích thực của cuộc sống này, thì sẽ có một đời an lạc, yên vui.</p>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/02/Thich-Nhat-Hanh.jpg"><img decoding="async" class="aligncenter wp-image-7723" title="Giá trị đích thực trong ý nghĩa của một tình thương " src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/02/Thich-Nhat-Hanh.jpg" alt="Giá trị đích thực trong ý nghĩa của một tình thương " width="500" height="500" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/02/Thich-Nhat-Hanh.jpg 640w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/02/Thich-Nhat-Hanh-300x300.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/02/Thich-Nhat-Hanh-150x150.jpg 150w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/02/Thich-Nhat-Hanh-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/02/Thich-Nhat-Hanh-10x10.jpg 10w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/02/Thich-Nhat-Hanh-600x600.jpg 600w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/02/Thich-Nhat-Hanh-100x100.jpg 100w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">Tình thương đích thực là phải có ý thức trách nhiệm, chấp nhận người kia như là chính mình với những điểm mạnh và yếu kém.</p>
<p style="text-align: justify;">Nếu ta chỉ thích những điều tốt đẹp nhất nơi người đó thì đó không phải là tình thương. Ta phải chấp nhận những yếu kém của người kia và mang lại sự kiên nhẫn, hiểu biết, năng lượng của mình để giúp họ chuyển hóa.</p>
<p style="text-align: justify;">Tình thương phải là Từ, khả năng mang lại niềm vui và hạnh phúc, và Bi, khả năng chuyển hóa nổi khổ niềm đau. Tình thương theo cách này chỉ mang lại sự tốt đẹp. Nó không thể được diển tả là tiêu cực hay hủy hoại. Tình thương như vậy an toàn, và bảo đảm được tất cả.</p>
<p style="text-align: right;"><em>Thích Nhất Hạnh</em></p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/tinh-thuong-dich-thuc/">Giá trị đích thực trong ý nghĩa của một tình thương</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/tinh-thuong-dich-thuc/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Chúng ta thương nhưng thực sự ít ai biết được bản chất của tình thương</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/chung-ta-thuong-nhung-thuc-su-ai-biet-duoc-ban-chat-cua-tinh-thuong/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/chung-ta-thuong-nhung-thuc-su-ai-biet-duoc-ban-chat-cua-tinh-thuong/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[webmaster]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 26 Dec 2016 08:41:58 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Vào cửa Phật]]></category>
		<category><![CDATA[dao phat]]></category>
		<category><![CDATA[thich nhat hanh]]></category>
		<category><![CDATA[thương yêu]]></category>
		<category><![CDATA[tình thương]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=4364</guid>

					<description><![CDATA[<p>Chúng ta ai cũng đã có thương nhưng có lẽ ít người có cơ hội nhìn lại tình thương của mình, xem thử ta đã khổ đau như thế nào trong khi thương? đã hạnh phúc như thế...</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/chung-ta-thuong-nhung-thuc-su-ai-biet-duoc-ban-chat-cua-tinh-thuong/">Chúng ta thương nhưng thực sự ít ai biết được bản chất của tình thương</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Chúng ta ai cũng đã có thương nhưng có lẽ ít người có cơ hội nhìn lại tình thương của mình, xem thử ta đã khổ đau như thế nào trong khi thương? đã hạnh phúc như thế nào trong khi thương và đã học được gì trong quá trình thương yêu? Thật ra phần lớn trong chúng ta bận rộn rất nhiều và chưa có cơ hội để ngồi lại và làm việc ấy để có thể học được từ những kinh nghiệm thương yêu, khổ đau và hạnh phúc.</p>
<p>Chúng ta thương cha, thương mẹ, thương con, thương cháu, thương trời, thương đất&#8230; Chúng ta thương nhiều thứ lắm. Mỗi người trong chúng ta nên để ra độ chừng bảy ngày để suy nghĩ và ta phải nhìn cho sâu, phải thành thật, để có thể bắt đầu thấy được bản chất của tình thương cũng như của những khổ đau, khó khăn và hạnh phúc mà tình thương ấy đã đem tới. Từ đó chúng ta sẽ rút ra những kinh nghiệm và sẽ chuyển hóa được tình thương, để tình thương ấy bớt gây đau khổ cho mình và cho người, và cũng để bắt đầu tạo thêm hạnh phúc cho mình và cho người mình thương.</p>
<h2><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-7060 size-full" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/áo-xanh-1.jpg" alt="Chúng ta thương nhưng thực sự ít ai biết được bản chất của tình thương" width="500" height="278" /></h2>
<p><b>Chúng ta thương nhưng thực sự ít ai biết được bản chất của tình thương.</b></p>
<p>Nếu biết thực tập chánh niệm và quán chiếu, thì chúng ta sẽ có cơ hội nhiều hơn để hiểu biết và chuyển hóa bản chất của tình thương trong ta. Nhà văn Pháp Antoine de St. Exupéry, tác giả quyển “Hoàng tử bé” (Le Petit Prince), có nói: “Thương nhau không phải là nhìn nhau, mà là cùng nhìn về một hướng.” <i>(Aimer, ce n&#8217;est pas se regarder l&#8217;un l&#8217;autre, c&#8217;est regarder ensemble dans la même direction)</i>. Chúng ta thử xét xem lời tuyên bố của ông có đúng không?</p>
<p>Tôi nghĩ là thương nhau mình có thể ngồi nhìn nhau được chứ, miễn là đừng ngồi suốt ngày mà thôi! Lâu lâu phải nhìn nhau, phải nhận diện rằng người thương của mình có mặt. Nhìn nhau ở đây có nghĩa là công nhận sự có mặt của người kia. Nếu thương mà không công nhận sự có mặt của người kia thì người kia sẽ tủi chết và sẽ nghĩ là mình không thật sự được thương. Người kia sẽ nói: “Anh không bao giờ để ý tới tôi, anh không bao giờ nhìn mặt tôi, anh không bao giờ ý thức là tôi đang có mặt!” Như vậy không được. Chúng ta phải biết nhìn nhau và phải tập nhìn có chánh niệm. Nhìn như thế nào và nói như thế nào để người kia biết mình thật sự có mặt cho người đó, và người đó thấy sự có mặt của họ đang được công nhận và trân quý. Nếu người mình thương làm như mình không có mặt trên cõi đời này thì mình sẽ có cảm tưởng là mình không thực sự được thương, là mình đang bị bỏ quên bởi người ấy. Nhìn nhau vì vậy rất quan trọng.</p>
<p>Nhưng mà vấn đề là khi nhìn nhau mình sẽ thấy gì? Khi thấy có cái gì dễ thương thì mình mới thương. Bắt đầu là như vậy. Mình phải thấy người kia đẹp, mình phải thấy người kia thật, mình phải thấy người kia hiền. Ai cũng muốn thương, ai cũng cần đến cái Chân, cái Thiện và cái Mỹ. Thiện là sự hiền từ. Ai lại đi thương một bà chằng bao giờ! Mỹ là đẹp. Quỷ Dạ Xoa xấu quá, khó thương lắm! Ngoài ra, đối tượng của sự thương yêu còn phải thật (Chân). Nếu đối tượng đó chỉ là một cái bóng dáng, một cái mặt nạ hoặc một sự giả trang thì làm sao mình thương được, phải không? Nếu đối tượng đó chẳng qua chỉ là phấn sáp, chẳng qua chỉ là cái hào nhoáng bên ngoài thì nó không thật. Không ai mà lại đi thương cái giả dối. Vì thế đối tượng của sự thương yêu phải là sự thật. Trừ khi mình dại dột, bị đánh lừa thì mình mới kẹt vào cái giả ngụy mà thôi.</p>
<p>Cho nên trong khi thương, ta phải sáng suốt lắm. Nếu không thì ta sẽ mua lầm hàng giả. Mà bây giờ thiên hạ bán hàng giả rất nhiều. Thiên hạ chuyên đi mua những sản phẩm hóa trang về để sơn phết. Họ dùng những phương tiện kỹ thuật làm ra đủ thứ giả: lỗ mũi cũng giả, ngực cũng giả, rồi đạo đức cũng giả. Giả dối nhiều lắm. Nước hoa có nhiều thứ. Nước hoa có công dụng lấp đi những cái không đẹp, không thơm. Cái giả dối rất nhiều, nếu không tỉnh táo, mình sẽ bị kẹt. Đối tượng của sự thương yêu như vậy không “chân”. Đó là đứng về phương diện hình hài. Còn đứng về phương diện đạo đức cũng vậy, có đạo đức giả. Nghĩa là mình không thánh thiện, không hiền lành, không có lòng tốt nhưng mình làm ra cái kiểu là mình có thánh thiện, có sự hiền lành, có sự tốt bụng. Nhiều người bị lừa về chuyện giả trang đạo đức lắm.</p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="wp-image-7063 alignleft" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/HOA-CHAYMOC-2-1.jpg" alt="HOA-CHAYMOC-2" width="400" height="222" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/HOA-CHAYMOC-2-1.jpg 500w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/HOA-CHAYMOC-2-1-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/HOA-CHAYMOC-2-1-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/HOA-CHAYMOC-2-1-10x6.jpg 10w" sizes="auto, (max-width: 400px) 100vw, 400px" /></p>
<p>Do đó khi thương ta phải tỉnh táo. Nhưng thường thường, thương thì không có tỉnh táo. Thương còn được gọi là “cơn mê”. Trong tâm trạng thương, vì mình không được tỉnh táo nên mình mới bị kẹt vào những cái không có thật. Đứng về phương diện bóng sắc cũng như đứng về phương diện đạo đức sự tình đều như vậy. Người đó không hiền mà mình tưởng là hiền. Thấy bề ngoài hiền khô vậy, nhưng mà hãy coi chừng! Nếu biết nhìn bằng con mắt của chánh niệm ta sẽ thấy ba cái chân, thiện và mỹ dính liền với nhau. Đó là tính tương tức của cả ba. Trong chân phải có thiện và mỹ, trong thiện phải có chân và mỹ, trong mỹ phải có chân và thiện. Một cái phải có hai cái kia thì mới thực sự là nó được. Nếu không có thiện và mỹ thì đó chưa phải là chân. Mình phải thấy ba cái đó tương tức.</p>
<p>Thương là một quá trình quán sát, nhưng người thương ít khi chịu quán sát. Mình để cho mình bị vướng vào đó thôi. Bước đi, mình bị té, mình bị sập bẫy. “Fall in love” (tomber amoureux) tức là té. Đi làm sao mà bị té? Không có chánh niệm, không biết cái gì xảy ra, thế là mình bị té, bị kẹt. Có khi mình mơ hồ biết là có hầm hố, có hiểm nguy nhưng mình vẫn đi, mình vẫn muốn bị “té”. Ở đời, biết bao nhiêu người trẻ bị kẹt trong tình huống như vậy làm tan tành cuộc đời của mình. Đó là tại vì họ không cẩn thận, cứ để cho những cái bề ngoài đánh lừa. Mình có quyền thương cái chân, cái thiện và cái mỹ, với điều kiện đó là chân thật, thiện thật và mỹ thật, phải vậy không? Và đối tượng của sự thương yêu không thể là vọng tưởng, không thể là một tri giác sai lầm. Không chân mà tưởng là chân, không thiện mà tưởng là thiện, không mỹ mà tưởng là mỹ, đó gọi là tri giác sai lầm. Vì thế tình thương thường thường là một cơn mê, một passion, một cái dream. Và khi tỉnh dậy được rồi thì trong thân và trong tâm đã có biết bao nhiêu thương tích.</p>
<p>Đức Thế Tôn dạy là mình phải thương; nhưng cái thương của mình phải dựa trên cái thấy chân thực chứ không nên dựa trên vọng tưởng. Khi đối tượng tình thương của mình là một vọng tưởng mà không phải là sự thật thì mình sẽ đau khổ rất nhiều. Có những cái đẹp thầm kín, có những cái đẹp mình phải nhìn kỹ lắm mới thấy được. Và thường thường những cái đẹp chân thật đều như vậy, mình phải nhìn kỹ mới thấy. Khi cái đẹp là cái đẹp chân thật thì cái đẹp đó có khả năng nuôi dưỡng mình, có khả năng làm đẹp cuộc đời mình. Vì thế thương cái đẹp rất quan trọng, với điều kiện cái đẹp đó phải là cái đẹp đích thực. Cái thiện cũng là cái đẹp. Ví dụ như lòng từ bi. Lòng từ bi cũng là một cái gì rất đẹp. Khi thương Đức Thế Tôn, mình thấy một phần quan trọng của tình thương mình là do ở chỗ Đức Thế Tôn có lòng từ bi. Mình thương tình thương của Đức Thế Tôn. Đó là một thứ tình thương rất cần thiết cho cuộc đời. Đức Thế Tôn có khả năng thấy được những đau khổ ở xung quanh Ngài và Đức Thế Tôn không quên những đau khổ đó. Ngài tìm những biện pháp để làm vơi đi những khổ đau đó. Và cả cuộc đời của Đức Thế Tôn là để làm chuyện ấy, chuyện nhắm tới làm vơi đi những khổ đau của mọi người.</p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="alignright wp-image-7065" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/hoa-sen-chaymoc-2.jpg" alt="hoa-sen-chaymoc" width="350" height="316" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/hoa-sen-chaymoc-2.jpg 500w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/hoa-sen-chaymoc-2-300x271.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/hoa-sen-chaymoc-2-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/hoa-sen-chaymoc-2-10x10.jpg 10w" sizes="auto, (max-width: 350px) 100vw, 350px" /></p>
<p>Khi mình thương ai thì mình thương từ trong ra ngoài và cả ngoài lẫn trong. Bên trong Đức Thế Tôn có một tình thương rất lớn, cho nên mình thương cái tình thương ấy của Đức Thế Tôn. Từ tình thương đó, mình muốn hòa nhập làm một với Đức Thế Tôn và mình muốn tham dự vào tình thương đẹp đẽ này, mình muốn học thương được như Đức Thế Tôn. Và từ từ mình khám phá ra rằng ở trong mình cũng có cái đó. Nơi Đức Thế Tôn, tình thương này phát hiện rất rõ. Nhưng như vậy không có nghĩa là mình không có tình thương ấy trong bản thân mình. Chính Đức Thế Tôn đã nói với mình là: “Con cũng có cái đó, con cũng có hạt giống từ bi và tuệ giác đó.” Ban đầu, mình thấy nó ở nơi người khác nhưng từ từ mình thấy nó ở ngay chính mình. Mình trở thành đối tượng thương yêu của chính mình. Mình thương tình thương đó nơi chính mình.</p>
<h2><b>Trở về thương lấy chính mình</b></h2>
<p>Thường thường, mình cứ nghĩ rằng thương là thương những thứ ở ngoài mình, nhưng thực sự ở trong bản thân mình cũng có những thứ rất dễ thương. Ở trong mình có Chân, có Thiện và có Mỹ mà mình chưa nhận diện được. Đôi khi mình chỉ tiếp xúc được với những thứ không phải là Chân, không phải là Thiện, không phải là Mỹ ở nơi mình. Vì thế mình cứ tự đánh giá rất thấp về mình. Mình có mặc cảm là mình giả dối, không có lòng từ bi, không đẹp. Vì vậy mình có khuynh hướng giả trang. Mình giả dối với mình, mình giả dối với người khác. Mình khoác vào cho mình những bóng dáng của Chân, của Thiện và của Mỹ để mình có thể “impress” (&#8220;gây ấn tượng&#8221;) được người khác. Sở dĩ mình giả dối như vậy là vì mình chưa có khả năng thấy được cái đẹp, cái thật và cái lành ở nơi mình. Nếu mình có khả năng tiếp xúc được với cái Chân, Thiện và Mỹ ở tự thân thì mình không cần giả dối nữa. Mình có đức tin là: I am something. Lúc đó mình bắt đầu sống thật với mình. Mà nếu mình không sống thật với chính mình được thì mình không thể nào sống thật được với người khác.</p>
<p>Chúng ta có cái mặc cảm là chúng ta không có cái đẹp, cái thật và cái hiền. Chúng ta phải nhổ gốc cho được cái mặc cảm đó. Đức Thế Tôn đã xác nhận điều này: “Con có Chân Thiện và Mỹ nơi con.” Chúng ta đôi khi gọi Chân Thiện Mỹ này là Phật tánh. Và: “Con phải tiếp xúc được với những cái đó để con đừng có mặc cảm và từ lúc đó con sẽ không còn giả dối nữa và con sẽ không còn đi tìm kiếm ở bên ngoài, bởi vì trong con đã có đầy đủ những cái này.”</p>
<p>Nhìn Đức Thế Tôn, mình thấy Chân, Thiện, Mỹ rõ ràng. Và khi mình soi gương vào Đức Thế Tôn để thực tập, mình cũng thấy trong mình có Chân, Thiện và Mỹ. Vì vậy thương Đức Thế Tôn tức là mình tạo một cơ hội để trở về thương lấy chính mình. Trong giáo lý đạo Phật, trước khi mình có thể thương ai mình phải thương được mình trước. Điều này rất quan trọng. Self-love is the foundation for the love of others. Điều này quan trọng nhưng ít người nói tới là vì ai cũng nghĩ “cái đó” không có trong mình, cho nên mình mới đi tìm ở ngoài. Và khi mình đi tìm như vậy, ít khi mình tìm ra được đối tượng chân thật mà lại bị vướng mắc vào những hình tướng ngụy trang bên ngoài. Vì thế đã khổ rồi, mình lại khổ thêm nhiều tầng nữa.</p>
<p>Mình thương Đức Thế Tôn là vì Đức Thế Tôn có sự vững chãi, thảnh thơi và hạnh phúc, không có gì lay chuyển nổi. Còn mình thì thiếu cái vững chãi đó. Mình có cảm tưởng là mình rất dễ bị tan vỡ, rất dễ bị lung lay, cho nên mình mới đi kiếm sự vững chãi ở một chỗ khác, đi kiếm ở Đức Thế Tôn. Thương là vì thiếu cho nên đi tìm. Cái “vững chãi” ấy trong Kinh gọi là bất động. “Diệu trạm tổng trì bất động tôn”. Lúc đầu mình nghĩ là mình không có, nhưng sau khi mình tin vào Đức Thế Tôn và nhận Đức Thế Tôn làm Thầy, thì mình được nghe Ngài nói: “&#8217;Con cũng có cái đó. Con phải về tìm cho được cái đó.” Đức Thế Tôn có sự giải thoát, có sự tự do, có sự thảnh thơi và mình cần những cái đó quá. Mình thấy là mình hệ lụy, mình vướng mắc, mình không có tự do gì cả. Đối với các phiền não, mình dễ trở thành con mồi. Mình không có tự do đối với các phiền não tham, sân, si, mạn, nghi và kiến, thành thử mình đi tìm tự do ở chỗ khác. Cố nhiên là mình đi tìm ở các bậc đạo sư. May mắn là mình gặp một con người như Đức Thế Tôn. Con người đó có chất liệu đích thực của sự vững chãi và sự thảnh thơi. Như thế, mình có cơ hội trở về với chính mình và tìm ra các chất liệu đó trong mình.</p>
<p>Mình không có hạnh phúc. Những cái mình thường gọi là hạnh phúc đó chưa phải là hạnh phúc chân thật. Đó chỉ là những vui nhộn nhất thời, những ồn ào, những bóng dáng giả tạo bên ngoài để che lấp những niềm đau nỗi khổ bên trong. Mình vui nhộn như vậy nhưng đến giây phút ngồi yên lại, mình thấy những cái vui đó rất giả tạo và niềm đau nỗi khổ của mình ở dưới tiềm thức quá lớn, bắt đầu trồi lên, rồi mình lại phải đi ra, đi nhảy disco, đi nghe nhạc, đi mở tivi&#8230; để che lấp nó. Những cái mà mình gọi là hạnh phúc đó không thật sự là hạnh phúc. Khi mình thấy một người có hạnh phúc chân thật, mình rất ham. Mình thấy Đức Thế Tôn ngồi rất vững chãi, rất thảnh thơi, rất an lạc. Tại sao ở đời hạnh phúc lại có thể có được như thế hả? Mình không tin là hạnh phúc có thật. Khi gặp được một người có hạnh phúc thật sự mình mừng quá. Lúc đó mình bắt đầu nghĩ là hạnh phúc có thể có được.Đức Thế Tôn dạy: “hạnh phúc đó có ở trong con, con phải trở về tìm cho ra nó”. Cuộc gặp gỡ giữa mình với Đức Thế Tôn bắt đầu từ sự đi tìm những cái mình tưởng là mình không có. Đến khi thật sự được gặp Đức Thế Tôn, mình có cơ hội để trở về với mình và nhận diện ra cái mà ngày xưa mình tưởng là không có.</p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-7066 size-full" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/hoa-trang-1-1.jpg" alt="hoa-trang" width="500" height="278" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/hoa-trang-1-1.jpg 500w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/hoa-trang-1-1-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/hoa-trang-1-1-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/hoa-trang-1-1-10x6.jpg 10w" sizes="auto, (max-width: 500px) 100vw, 500px" /></p>
<p>Thường thường chúng ta có cái cảm giác thiếu vắng, không có self-sufficient. Mình nghĩ mình là một cái nồi chưa có vung và mình đi khắp tam thiên đại thiên thế giới để tìm một cái vung đậy lên cái nồi của mình. Cái vung đó có thể là một người con trai hay một người con gái nào đó mà mình hy vọng sẽ gặp được. Gặp được người yêu lý tưởng là tìm được cái vung đậy lên cái nồi. Và người nào cũng có cảm tưởng mình là một cái nồi không có vung. Cái nồi không có vung đó là cái gì vậy? Nhìn cho kỹ thì đó là sự trống vắng. Những cái mình cho là mình không có, tức là Chân, Thiện và Mỹ, mình tin là mình không có, cho nên mình mới đi lý tưởng hóa người yêu chỉ vì mình nghĩ người yêu đó là Chân, là Thiện, là Mỹ.</p>
<p>Nhưng ác hại thay, sau vài tháng hay là một năm, mình khám phá ra rằng người yêu của mình cũng không phải là Chân, không phải là Thiện, không phải là Mỹ. Người yêu của mình cũng như mình thôi. Người yêu của mình cũng chỉ là “một cái nồi không có vung!” Hầu hết chúng ta đều đi tìm trong thế giới cái nửa mà chúng ta thiếu (the other half of yourself), và biết bao nhiêu người trong chúng ta đã thất vọng. Bởi vì “cái nửa kia”, mới tìm ra đó, mình tưởng là cái đích thực mà mình cần, chỉ sau một thời gian mình lại khám phá ra rằng nó không phải là cái đích thực mà mình cần. “Cái nửa kia” cũng là một cái nửa đang đi tìm như mình vậy!</p>
<p>Khi Đức Thế Tôn thành đạo dưới cây Bồ Đề, Ngài đã thốt lên một câu để tỏ lộ sự ngạc nhiên: “Lạ thay, tất cả mọi chúng sanh đều có cái đó mà không hề biết là mình có cái đó”. “Cái đó” tức là khả năng vững chãi, thảnh thơi và bản chất giác ngộ. Chúng ta cứ trôi lăn từ đời này sang đời khác trong đại dương của khổ não. Trôi lăn như thế là để đi tìm cái nửa kia. Mà đi tìm cái nửa kia là vì mình không biết cái nửa kia đã nằm ngay trong cái nửa này rồi. Bây giờ nói thì người ta báng bổ, nhưng mà kỳ thực tình thương có nghĩa là thương chính mình và nhận ra những gì mình thiếu, mình tìm kiếm đã có sẵn trong chính mình (to love means to love yourself, to recognize that what you lack is within yourself). Khi mình bắt đầu khám phá và tiếp xúc được với hạt giống của Chân, của Thiện và của Mỹ trong mình, thì mình bắt đầu có tự tin. Và hạnh phúc chân thật chỉ có được khi lòng tự tin đó nứt mầm.</p>
<h2><b>Cuộc tương phùng giữa ta với Đức Thế Tôn</b></h2>
<p>Ngày xưa, có một Thầy tên là Vakkhali. Thầy Vakkhali thương Bụt vì Bụt đẹp quá về phương diện hình thức. Thấy vị đạo sư đẹp quá, tướng hảo quang minh quá, thành ra thương vậy thôi. Thầy kẹt vào bóng dáng của Bụt. Thầy ngồi đó, tuy nghe Pháp Thoại nhưng không nghe nhiều và chỉ để ngắm Bụt. “Yêu nhau tức là nhìn nhau” đó! Nhìn, nhưng thầy không nhìn sâu, chỉ nhìn bóng dáng bên ngoài thôi. Sau vài tháng, Đức Thế Tôn biết là Thầy bị kẹt và đi đâu Bụt cũng không cho Thầy đi theo. Ngày xưa cũng không khác ngày nay, có người không thật sự tu tập quán chiếu, chỉ muốn hưởng sự có mặt của một người khác và kẹt vào đó mà thôi.</p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-7067 size-full" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/tuong-phat-truc.jpg" alt="tuong-phat-truc" width="500" height="278" /></p>
<p>Bữa đó, Thầy Vakkhali “thất tình”. Thất tình vì bị Bụt “hắt hủi” không cho đi theo. Bụt muốn giúp Thầy trị bịnh của Thầy. Thầy đã có lần muốn nhảy từ triền núi xuống để tự tử. Đức Thế Tôn biết trước cái gì sẽ xảy ra. Ngài tìm cách có mặt lúc đó để dạy cho Thầy Vakkhali. Sau này Thầy Vakkhali thoát khỏi tình trạng vướng mắc và đã thực tập đàng hoàng. Thầy Vakkhali cũng đã đi tìm một cái gì mà Thầy thấy thiếu, tìm cái đẹp. Nhưng sự đi tìm không sâu sắc lắm. Và Bụt đã giúp Thầy tìm đến một cái gì sâu sắc hơn. Thầy Vakkhali sau này bị một chứng bệnh nan y và cuối cùng Thầy đã phải tự tử bằng dao. Nhưng Bụt đã từ bi làm lơ để Thầy làm như vậy. Thầy chết trong nhà một người thợ gốm. Bụt có tới thăm Thầy hai hôm trước khi Thầy tịch.Quý vị muốn biết chuyện Thầy Vakkhali xin đọc trong “Đường Xưa Mây Trắng”.</p>
<p>Thời của Bụt cũng có một cô gái thuộc giai cấp hạ tiện, tên là Matanga. Cô này xinh lắm và cô yêu Thầy A Nan. Chuyện bắt đầu xảy ra hôm thầy A Nan đi khất thực, khát nước và ghé vào một cái giếng để tìm nước uống. Thầy thấy cô gái kia đang múc nước. Thầy nói: “Cô cho tôi uống một ngụm.” Cô trả lời: “Con là con gái giai cấp hạ tiện. Con đâu có quyền đưa nước cho Thầy uống.” Thầy A Nan thấy tội, nói: “Theo giáo lý của Đức Thế Tôn dạy, tôi không phân biệt và kỳ thị giai cấp. Cô cứ đưa gàu cho tôi uống.” Cô mừng quá, đưa gàu nước cho Thầy uống và từ đó cô tương tư Thầy.</p>
<p>Cô ngủ không được. Cô bị bệnh. Rồi cuối cùng cô bàn với bà mẹ mời Thầy tới để cô có dịp tỏ tình. Hai mẹ con đã dùng bùa chú, dùng một thứ lá cây nào đó làm nước trà mà khi uống vào Thầy A Nan mất cả sự tỉnh táo. Thấy Thầy A Nan quá giờ mà chưa về, Bụt sai các thầy khác đi tìm và may mắn kiếm được Thầy A Nan trước khi Thầy làm một cái gì sai với uy nghi và hại tới giới phẩm. Thầy A Nan uống xong thứ nước trà kia, biết là bị trúng độc, liền ngồi im vận dụng phép thở khí công. Thầy thở theo chánh niệm và đợi các thầy khác tới giải cứu đem về. Các thầy cũng đem luôn cả cô Matanga về. Tội nghiệp cho cô. Cô cũng cảm thấy thiếu một nửa và đi kiếm, vậy thôi. Lần này, cái nửa cô đi tìm là một ông thầy tu trẻ.</p>
<p>Bụt gọi cô vào hỏi: “Con thương Thầy A Nan lắm hả?” Cô trả lời: “Dạ, con thương Thầy A Nan lắm.” “Con thương cái gì nơi Thầy A Nan?” Bụt hỏi. Ngây thơ, cô trả lời: “Cái gì của Thầy con cũng thương. Con mắt Thầy con cũng thương, cái mũi Thầy con cũng thương. Cái gì của Thầy con cũng thương hết.” Bụt nói: “Nhưng mà thương như vậy con chỉ mới thương được một chút xíu của Thầy A Nan thôi. Con chưa biết gì nhiều về Thầy A Nan. Ví dụ như chí nguyện của Thầy A Nan, con đã thấy gì đâu. Một người trẻ như vậy mà đi xuất gia là vì chí nguyện rất lớn, chí nguyện độ đời, giúp cho bao nhiêu người thoát khổ. Con đâu đã thấy cái đó. Nếu thấy cái đó mà con cũng thương được thì con đã không cho Thầy A Nan uống thứ nước trà kia.</p>
<p>Thầy A Nan có một tình thương rất đẹp. Tình thương của Thầy A Nan là Bồ Đề Tâm, là chí hướng muốn làm hạnh phúc cho nhiều người khác. Nếu con thấy được tình thương đó thì con cũng sẽ thương. Và nếu con thương được thì không bao giờ con muốn chiếm Thầy A Nan cho riêng một mình con.” Bụt dạy từ từ như vậy để cho cô thấy được cái đẹp của thầy A Nan trong chiều sâu của nó. Bụt nói tiếp: “Con cũng vậy, con cũng có cái tình thương ấy trong con.Thương được Bồ Đề Tâm của Thầy A Nan thì con cũng có thể thương được Bồ Đề Tâm trong con.” Ngạc nhiên, cô Matanga hỏi: “Đức Thế Tôn muốn nói là con cũng xuất gia được? Con cũng sống được một đời có lý tưởng như Thầy A Nan sao?” Bụt cười: “Tại sao không?” Và rốt cuộc cô Matanga cũng được Bụt cho phép xuất gia, làm Tỳ kheo ni.</p>
<p>Cho nên cuộc tương phùng giữa ta với Đức Thế Tôn là một cơ hội để ta tìm ra được là ta cũng có tiềm tàng trong ta khả năng vững chãi và thảnh thơi. Khi ta tiếp xúc được với cái vững chãi, thảnh thơi và hạnh phúc đó trong ta, ta bắt đầu có đức tin nơi tự thân và hạnh phúc mới thật sự có được. Nếu không, thì ta vẫn đầy mặc cảm. Ta nghĩ ta không có giá trị gì và ta vẫn tiếp tục đi tìm cầu nơi một kẻ khác. Ban đầu ta tìm cầu một cái vung để đậy lên cái nồi của mình, nhưng sau thấy đậy vung rồi mà nồi vẫn còn lạnh, vẫn còn trống trải, ta mới đi tìm tới một vị đạo sư. Có người đã may mắn gặp được vị đạo sư đích thực, bởi vì đạo sư giả cũng rất nhiều. Vị đạo sư đích thực là vị đạo sư có khả năng chỉ cho mình thấy được cái mà mình đi tìm đang nằm trong bản thân của mình. Cho nên tôi luôn luôn nhắc quý vị là: “một ông thầy giỏi là một ông thầy giúp cho mình thấy được ông thầy trong bản thân mình”. The best teacher is the teacher who can help you to find the teacher within yourself. Quí vị nên nhớ lời căn dặn này.</p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-7068 size-full" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/bo-cong-anh-1-3.jpg" alt="bo-cong-anh-1" width="500" height="278" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/bo-cong-anh-1-3.jpg 500w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/bo-cong-anh-1-3-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/bo-cong-anh-1-3-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/bo-cong-anh-1-3-10x6.jpg 10w" sizes="auto, (max-width: 500px) 100vw, 500px" /></p>
<p>Mình không thể làm như Thầy Vakkhali, ngày nào cũng tới ngồi kè kè bên Bụt và không bao giờ có thể tự chủ được. Ngồi ngắm Thầy, ngồi bên vị đạo sư có sự vững chãi, thảnh thơi và tiếp tục tin rằng không bao giờ mình có được chất liệu của sự vững chãi, thảnh thơi trong mình hết, và kẹt vào cách hành xử này, đó là một thói quen của nhiều người. Người thương của ta có thể là Đức Thế Tôn, có thể là Thầy A Nan. Người thương của ta cũng có thể là bất cứ ai mà bản thân biểu hiện được cái Chân, cái Thiện và cái Mỹ chân thật. Khi thương một người và nhận diện được chất liệu vững chãi, bình yên, thảnh thơi và từ bi nơi người ấy là ta đã có một cơ hội rồi. Ta có quyền thừa hưởng những yếu tố ấy. Nhưng sau khi học nhận diện những yếu tố ấy, khen ngợi những yếu tố ấy và học nuôi dưỡng những yếu tố ấy nơi người đó, ta phải trở về bản thân mà tìm cách làm phát hiện những yếu tố ấy trong ta, vì ta cũng có những hạt giống tốt tiềm tàng trong tâm thức. Đây là tính Bụt, đây là kho tàng Như Lai, đây là kho tàng bảo sở tự tâm. Thương cũng là giúp người mình thương trở về tìm lại kho tàng ấy, phát hiện kho tàng ấy.</p>
<h2><b>Thương yêu không phải là vấn đề cá nhân</b></h2>
<p>Bây giờ ta hãy tìm tới một khía cạnh khác của tình thương. Mình thường nói tới thương yêu như một vấn đề cá nhân, nhưng không biết thương yêu cũng là một sản phẩm tập thể. Mình có thể thương chung. Love is a collective practice. Khi thương Đức Thế Tôn, mình có cơ hội tìm ra được Phật tánh trong chính mình. Mình nói: “Đức Thế Tôn, xin Ngài cho phép con thương chung với Ngài”. Mình muốn tham dự vào sự nghiệp thương yêu của Đức Thế Tôn. Mình muốn làm đệ tử của Đức Thế Tôn, làm con của Đức Thế Tôn và tiếp tục công trình của Ngài. Đó gọi là “cùng nhìn về một hướng”. Ban đầu thì mình nhìn nhau trước. Nhìn nhau để thấy có tôi ở trong anh và có anh ở trong tôi. Sau đó chúng ta cùng tập thương chung.</p>
<p>Khi mình đã có lý tưởng, mình phải giúp cho người thương của mình có lý tưởng đó. Đức Thế Tôn thương mình cho nên Ngài chỉ cho mình thấy cái đó, cái Bồ Đề Tâm trong mình. Thành ra mình không thương đơn độc. Cả hai đứa mình đều có cái đó hết và vì vậy mình có thể thương chung. Khi hai người cùng thương chung thì hai người có hạnh phúc như nhau. Tại sao anh đi một đường mà tôi lại đi một đường khác? Tại sao tôi có lý tưởng của tôi, còn anh có lý tưởng của anh? Mình với Đức Thế Tôn là như vậy đó, là “associés” của nhau. Associated lovers! Người anh, người chị, người mẹ, người cha của mình cũng có thể cùng đi trên con đường mình đi. Người hôn phối của mình cũng vậy. Nếu người kia chưa đi chung với mình thì mình phải làm cho người đó có thể thương được như mình. Và như vậy sẽ không có sự trách móc. Trách móc là: “anh cứ đi con đường lý tưởng của anh nhiều quá, anh không dành cho tôi thì giờ. Anh không “nhìn tôi” anh cứ nhìn về hướng “của anh” thôi.” (You don&#8217;t look at me, you only look at the direction of your love. I am not included). Cái nhìn đó vẫn là cái nhìn lưỡng nguyên (dualistic view), phải không?</p>
<p>Khi mình thương và biết cách thương thì người kia cũng thương được như mình. Và “chúng ta” luôn luôn có nhau trên bước đường lý tưởng, trên bước đường thương. Tại sao cứ phải trách móc là anh cứ lo cái lý tưởng của anh nhiều quá và anh không để ý tới tôi? Chuyện nhìn nhau và chuyện cùng nhìn về một hướng phải là một.Chúng ta đã bắt đầu bằng câu nói của Antoine de St. Exupéry: “Yêu nhau không phải là nhìn nhau mà là cùng nhìn về một hướng.” Đến đây ta có thể trả lời rằng: “Ông nhà văn ơi, ông nói lại đi: Thương nhau cũng là nhìn nhau để nhận diện rằng chúng ta có trong nhau, để chúng ta cũng có thể cùng nhìn chung về một hướng.” Phần chót là để quý vị quán chiếu và phát hiện.</p>
<p style="text-align: right;"><em>Nguồn: langmai.org</em></p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/chung-ta-thuong-nhung-thuc-su-ai-biet-duoc-ban-chat-cua-tinh-thuong/">Chúng ta thương nhưng thực sự ít ai biết được bản chất của tình thương</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/chung-ta-thuong-nhung-thuc-su-ai-biet-duoc-ban-chat-cua-tinh-thuong/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Tình bạn là tình cảm cao quý, đôi khi còn hơn cả tình yêu lắm ràng buộc</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/tinh-ban-dep-de/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/tinh-ban-dep-de/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[webmaster]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 20 Dec 2016 06:09:07 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Đường đạo]]></category>
		<category><![CDATA[dao phat]]></category>
		<category><![CDATA[TÌNH BẠN]]></category>
		<category><![CDATA[tình thương]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=3377</guid>

					<description><![CDATA[<p>Tình bạn là gì? Bạn là người hiểu quá khứ của mình, tin ở tương lai của mình và chấp nhận mình như thế trong hiện tại. Đó là người bạn lý tưởng nhưng trong đời sống thực tế khó tìm ra được người bạn như vậy.</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/tinh-ban-dep-de/">Tình bạn là tình cảm cao quý, đôi khi còn hơn cả tình yêu lắm ràng buộc</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;">Tình bạn là gì? Bạn là người hiểu quá khứ của mình, tin ở tương lai của mình và chấp nhận mình như thế trong hiện tại. Đó là người bạn lý tưởng nhưng trong đời sống thực tế khó tìm ra được người bạn như vậy. Tuy nhiên, bạn có thể là người bạn ấy cho chính mình, vì bạn hiểu, tin tưởng và chấp nhận bạn hơn ai hết.</p>
<p style="text-align: justify;"><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-5691" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/tình-cảm-cao-quý-tình-huynh-đệ.jpg" alt="Tình bạn là tình cảm cao quý, đôi khi còn hơn cả tình yêu lắm ràng buộc" width="500" height="278" /></p>
<p style="text-align: justify;">Đó là tất cả cái nghệ thuật sống của đời người. Thực tập thắp sáng tâm linh, thay đổi cái nhìn, thay đổi tư duy, cởi mở cố chấp thì thế nào bạn sẽ đạt được <span class="text_exposed_show">cái tự tin về một tình bạn thẩm thấu như thế, gọi là tri kỷ.<br />
Tình bạn không hẳn là người biết bạn lâu năm mà người đến được với bạn và không bao giờ bỏ bạn lẻ loi. Người ấy có mặt khi nào bạn cô đơn, khó khăn, tuyệt vọng&#8230; Người ấy biết cho bạn cái không gian để thực hiện lý tưởng, ước mơ hay một công việc nào đó thật quan trọng. Người ấy luôn nhớ nghĩ về bạn, cùng đi về hướng thăng hoa cuộc sống, tình yêu và tâm linh.</span></p>
<div class="text_exposed_show">
<p style="text-align: justify;">Tình đẹp là mối tình nồng nàn làm bằng sự kính trọng giá trị của nhau, nghĩa là hiểu nhau một cách thẩm thấu. Hoà thượng Minh Cảnh, hoà thượng Như Huệ, hoà thượng Minh Nghĩa là học trò của Sư Ông Làng Mai, nhưng đồng thời họ cũng là bạn của Sư Ông. Sư Ông thường xem học trò là bạn đồng hành. Ngoài tứ ân ra, Sư Ông còn nhắc tới ân đệ tử. Tình thầy trò chỉ đẹp khi tình cảm ấy được làm bằng tình huynh đệ, đồng thời nó cũng là tình bạn.<br />
Trong tất cả mọi liên hệ, tình bạn là mối tình đẹp đẽ, trong sáng, bao la nhất. Các tình cảm khác dù ít dù nhiều cũng còn ràng buộc, vướng mắc vào điều kiện, địa vị, tuổi tác, nhãn hiệu&#8230; dù đó là tình ruột thịt. Trịnh Công Sơn thường ca ngợi tình bạn:</p>
<p style="text-align: justify;">“Cho nên tôi yêu trái tim không nặng nề, những con tim bạn bè bao la.”<br />
Tình thương quý hơn bất cứ cái gì trên cõi đời này, dù cái ấy là vàng bạc, ngọc ngà, châu báu, thể diện, địa vị, danh vọng hay tư tưởng, pháp môn, tông môn, gia đình&#8230;</p>
<p style="text-align: right;"><em>Facebook: Chân Pháp Đăng</em></p>
</div>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/tinh-ban-dep-de/">Tình bạn là tình cảm cao quý, đôi khi còn hơn cả tình yêu lắm ràng buộc</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/tinh-ban-dep-de/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Tình yêu thương thánh thiện</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/tinh-thuong-thanh-thien/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/tinh-thuong-thanh-thien/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[webmaster]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 20 Dec 2016 03:39:35 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Vào cửa Phật]]></category>
		<category><![CDATA[tình thương]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<category><![CDATA[tình yêu thương]]></category>
		<category><![CDATA[y nghia cuoc song]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=3359</guid>

					<description><![CDATA[<p>Trên đời này, tất cả đều là tạm bợ, mong manh, chỉ có tình yêu thương thánh thiện là quý báu nhất. Ai trong chúng ta cũng có khả năng yêu thương này, một tình thương không điều...</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/tinh-thuong-thanh-thien/">Tình yêu thương thánh thiện</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<blockquote><p>Trên đời này, tất cả đều là tạm bợ, mong manh, chỉ có tình yêu thương thánh thiện là quý báu nhất. Ai trong chúng ta cũng có khả năng yêu thương này, một tình thương không điều kiện, không đòi hỏi, không sầu luỵ, không đau buồn.</p></blockquote>
<p>Thương là thương thôi, không có một chút xíu gì tính toán, đòi hỏi hay mong chờ đền đáp. Thương vì không muốn người thương khổ nhưng cũng không muốn người ấy thụ động, lợi dụng tình yêu này.</p>
<p>Ba mẹ làm lụng suốt đời, dành dụm t<span class="text_exposed_show">ừng đồng để lại một gia tài không lớn mà cũng không nhỏ. Tới cuối đời, ba mẹ phải lo cho mỗi đứa con một số tiền làm vốn liếng. Tuy nhiên ba mẹ không muốn các con tranh giành nhau về tiền bạc, vì thế ba mẹ phải họp gia đình tuyên bố rõ ràng gia tài để lại cho mỗi đứa. Giúp con cái có vốn liếng làm ăn hay có nhà cửa cũng là một phần tình thương thánh thiện của bậc cha mẹ, nhưng cái quý không phải chỉ là số tiền mà cái đức hy sinh, lân mẫn, tiếc kiệm, làm lụng của ba mẹ. Quan trọng hơn là tình thương này công bình đối với các con, đừng làm cho con cái có cảm tưởng ba mẹ thương người này hơn người kia.</span></p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="alignnone wp-image-5699 size-full" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/tình-yêu-thương-thánh-thiện.jpg" alt="Tình yêu thương thánh thiện" width="800" height="445" /></p>
<div class="text_exposed_show">
<p>Đừng bao giờ cho các con hết tất cả tài sản mà để lại một phần để ba mẹ tự chăm lo cho cuộc sống của chính ba mẹ, đầu tư thì giờ cho đời sống tâm linh, đi chơi, thăm viếng, giúp đỡ bà con, làm từ thiện, cúng dường&#8230;</p>
<p>Sự thật, dù ba mẹ thương con cái cách mấy đi nữa, nhưng về phương diện đời sống, ba mẹ không thể giúp con bớt khổ, không thể thay đổi được tính nết của các con, dù biết các con sẽ đi qua những khổ đau trong cuộc đời. Tình yêu thánh thiện làm bằng sự kiên nhẫn, trí tuệ, tức là ba mẹ tự thay đổi chính mình, làm tấm gương thánh thiện cho con cái soi sáng, noi theo, và luôn có mặt để đưa bàn tay kéo các con lên từ những vùng bùn tối tăm, đau khổ, tuyệt vọng. Ba mẹ không nên khổ đau, sầu luỵ mỗi khi các con khổ mà hãy chấp nhận sự khổ đau của kiếp con người. Ai cũng trải qua cái khổ, và chính cái khổ là bài học chính đáng để các con lớn lên thành người.</p>
<p>Đó là một đời sống thánh thiên, trí tuê của bậc sinh thành làm bằng kinh nghiệm bản thân. Làm lụng lam lủ, tiếc kiệm, ăn mặc đơn giản nhưng đời sống ba mẹ có mục đích rõ ràng, có đời sống tâm linh tạm vững, có lý tưởng muốn giúp cho con cháu, gia đình bớt nghèo khổ, chia sẻ với người nghèo khổ có cơm ăn, áo mặc và cúng dường lên ngôi Tam bảo.</p>
<p>Tình yêu thánh thiện này có mặt trong tâm của mỗi bậc cha mẹ và mỗi người. Nếu biết tu tập, nuôi dưỡng thì nó sẽ được tiếp nối nơi con cháu.</p>
<p style="text-align: right;"><em>Facebook: Chân Pháp Đăng</em></p>
</div>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/tinh-thuong-thanh-thien/">Tình yêu thương thánh thiện</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/tinh-thuong-thanh-thien/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Ba mẹ luôn đợi con! Cho dù nắng hay mưa, gió mùa hay bão nổi. Cho dù con có về nhà hay không!</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/ba-me-luon-doi-con/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/ba-me-luon-doi-con/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[anhht]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 20 Nov 2016 04:03:50 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Tản văn]]></category>
		<category><![CDATA[ba mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[con]]></category>
		<category><![CDATA[mãi mãi]]></category>
		<category><![CDATA[tình thương]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=902</guid>

					<description><![CDATA[<p>Có làm ba mẹ rồi mới hiểu nỗi lòng ba mẹ. Chẳng có người nào con gặp ngoài kia có thể yêu thương con giống như tình yêu ba mẹ dành cho con. Nó là độc nhất, yêu...</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/ba-me-luon-doi-con/">Ba mẹ luôn đợi con! Cho dù nắng hay mưa, gió mùa hay bão nổi. Cho dù con có về nhà hay không!</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><a href="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/2922_ren_con_tu_ngu_2.jpg"><img loading="lazy" decoding="async" class="alignleft wp-image-3797" title="Ba mẹ luôn đợi con" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/2922_ren_con_tu_ngu_2.jpg" alt="Ba mẹ luôn đợi con" width="300" height="200" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/2922_ren_con_tu_ngu_2.jpg 650w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/2922_ren_con_tu_ngu_2-300x200.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/2922_ren_con_tu_ngu_2-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/2922_ren_con_tu_ngu_2-10x7.jpg 10w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/2922_ren_con_tu_ngu_2-600x400.jpg 600w" sizes="auto, (max-width: 300px) 100vw, 300px" /></a>Có làm ba mẹ rồi mới hiểu nỗi lòng ba mẹ. Chẳng có người nào con gặp ngoài kia có thể yêu thương con giống như tình yêu ba mẹ dành cho con. Nó là độc nhất, yêu nhất mà cũng nặng lòng nhất. Dù con mười, hai mươi hay năm mươi tuổi. Nước mắt chẳng thể chảy ngược con à. Nên con, dù con muốn hay không, tình yêu ba mẹ dành cho con vẫn mãi bất diệt.</p>
<p style="text-align: justify;"><em>Nguyễn Ngọc Thạch</em></p>
<p style="text-align: justify;">“Mẹ có thể không có tài khoản Facebook, không cần nhìn thấy hôm nay con đăng trạng thái vui hay buồn, nhưng vẫn có thể nấu cho con bữa cơm nóng, ngồi chờ đến ngày cuối tuần con về ăn, quên hết đi mệt nhọc bên ngoài. Ba có thể không biết hệ điều hành nào mới nhất cho điện thoại, nhưng ba chỉ cần nghe tiếng xe con chạy về nhà, đã biết bao lâu rồi con chưa đem xe đi bảo trì mà còn làm giúp.</p>
<p style="text-align: justify;">Ba mẹ có thể lỗi thời, lạc hậu so với con, nhưng hãy nhớ rằng tình yêu thương, lo lắng của ba mẹ dành cho con thì luôn luôn được cập nhật từng phút từng giây và hệ điều hành này không bao giờ vào tình trạng hư hỏng.</p>
<p style="text-align: justify;">Con của ba, rồi mai này con sẽ lớn khôn, sẽ đi trăm ngã, gặp được vạn người, hãy nhớ rằng lúc nào cũng sẽ có hai người ngồi chờ đợi con quay về vô điều kiện. Con sẽ có thể bước chân ra ngoài nhìn ngắm cả thế giới bao la, nhưng nếu có dịp, con hãy quay về đứng yên đó, mỉm cười thật tươi để ba mẹ có thể nhìn ngắm cả thế giới của riêng mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Con ngủ đi con, đớn đau ngoài kia mình ba chịu được rồi.”</p>
<p style="text-align: right;"><em> Nguồn: Những tản văn hay về Tình yêu và Cuộc sống</em></p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/ba-me-luon-doi-con/">Ba mẹ luôn đợi con! Cho dù nắng hay mưa, gió mùa hay bão nổi. Cho dù con có về nhà hay không!</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/ba-me-luon-doi-con/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bài 10 – Từ Bi &#8211; tình thương đích thực là chúng ta sống vì người khác, ban vui cứu khổ</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/bai-10-tu-bi-thinh-thuong-dich-thuc/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/bai-10-tu-bi-thinh-thuong-dich-thuc/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[webmaster]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 31 Oct 2016 13:09:25 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Vào cửa Phật]]></category>
		<category><![CDATA[dao phat]]></category>
		<category><![CDATA[duc phat]]></category>
		<category><![CDATA[Lời Phật dạy]]></category>
		<category><![CDATA[Lời Phật dạy về tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[tình thương]]></category>
		<category><![CDATA[tình yêu thương]]></category>
		<category><![CDATA[từ bi]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=85</guid>

					<description><![CDATA[<p>Ban vui cứu khổ cho người mà không thấy ta là kẻ ban ân, kia là kẻ thọ ân. Tận tâm tận lực vì người, không có một niệm một mảy may vì mình là từ bi. Tình...</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/bai-10-tu-bi-thinh-thuong-dich-thuc/">Bài 10 – Từ Bi &#8211; tình thương đích thực là chúng ta sống vì người khác, ban vui cứu khổ</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;">Ban vui cứu khổ cho người mà không thấy ta là kẻ ban ân, kia là kẻ thọ ân. Tận tâm tận lực vì người, không có một niệm một mảy may vì mình là từ bi.</p>
<p style="text-align: justify;">Tình thương là nguồn an ủi vô biên của chúng sanh đang đau khổ, là bể nước cam lồ mát ngọt để cho những người đang bị lửa trần gian thiêu đốt mặc tình nhảy ùm tắm gội. Song phải là tình thương hoàn toàn vị tha, không nhuốm một tí xíu mùi vị kỷ.</p>
<p style="text-align: justify;">Nếu là tình thương vị kỷ, chẳng những không làm vơi được nỗi khổ của chúng sanh, trái lại còn dìm họ chìm sâu trong biển khổ. Tình thương vị tha là vô biên không giới hạn, tràn ngập mọi loài, chan hòa trong muôn loại. Người mang tình thương này ra chan rải cho chúng sanh, quả là một từ mẫu đang săn sóc bầy con dại. Bao nhiêu khổ đau, mọi điều ách nạn vừa gặp tình thương này chúng đều tan biến. Cao cả thay! Quí báu thay! Đẹp đẽ thay! Những ai đã cưu mang ôm ấp tình thương vô bến hạn này.</p>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/10/duc-phat-chaymoc-1-1.jpg"><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-6686 size-full" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/10/duc-phat-chaymoc-1-1.jpg" alt="Bài 10 – Từ Bi - tình thương đích thực là chúng ta sống vì người khác, ban vui cứu khổ" width="800" height="445" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/10/duc-phat-chaymoc-1-1.jpg 800w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/10/duc-phat-chaymoc-1-1-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/10/duc-phat-chaymoc-1-1-768x427.jpg 768w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/10/duc-phat-chaymoc-1-1-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/10/duc-phat-chaymoc-1-1-10x6.jpg 10w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/10/duc-phat-chaymoc-1-1-600x334.jpg 600w" sizes="auto, (max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">Từ là ban vui, Bi là cứu khổ. Ban vui cứu khổ cho người gọi là từ bi. Sự vui khổ của người xem như vui khổ của chính mình, chia vui sớt khổ cho nhau đấy là lòng từ bi. Vì thế, ban vui cứu khổ cho người mà không thấy ta là kẻ ban ân, kia là kẻ thọ ân. Tận tâm tận lực vì người, không có một niệm một mảy may vì mình là từ bi. Đây mới thật là tình thương chân thật. Nếu có một điểm nhỏ xíu vì mình là không phải tình thương chân thật. Có vì mình mà thương người, chính đó là thương mình không phải thương người. Một tình thương vì mình thì không hẳn là thương, bởi trái sở cầu của mình liền giận.</p>
<p style="text-align: justify;">Hoàn toàn vì người hoàn toàn cho người, mới là tình thương vô biên không giới hạn. Tình mẹ thương con chưa hẳn là từ bi, vì con không nghe lời mẹ liền giận. Tình thương từ bi là tình thương đồng hóa khổ vui của người như của mình. Mình khổ càng kíp lo giải quyết cho hết khổ, mình không cần biết ơn mình, mình không kể ơn với mình. Cảm thông sự khổ vui của mọi người như thế, khởi tình thương ban vui cứu khổ là lòng từ bi. Cứu giúp để mong đền đáp là sự đổi chác không phải lòng từ bi. Thương yêu để thỏa mãn nhu cầu riêng tư mình, là lợi dụng tình thương, không phải từ bi. Mọi sự xót thương cứu giúp người, không xen lẫn một tí vì mình thật là lòng từ bi.</p>
<h2 style="text-align: justify;">1. MỚI TẬP TỪ BI</h2>
<p style="text-align: justify;">Muốn phát tâm từ bi, chúng ta phải tập cảm thông sự khổ vui với mọi người. Thấy người khổ cảm như chúng ta chịu khổ, nỗi khổ của người xem như nỗi khổ của chúng ta. Dùng mọi khả năng sẵn có dẹp khổ cho người cũng như tiêu diệt khổ của chính bản thân mình. Người hết khổ là chúng ta hết khổ, không cần một đòi hỏi nào, ngoài sự hết khổ của người. Đã xem cái khổ của người như của mình, nên nhiệt tình sốt sắng cứu giúp mà không điều kiện. Người khỏi khổ là mình an vui, không có một hậu ý nào đối với người mình cứu giúp. Nếu có hậu ý, chỉ mong đem lại cho họ sự an vui vĩnh cửu. Thấy người vui cũng như mình được vui, những cái vui của mình đã sẵn sàng chia sớt với người, bằng cách giải bày, bằng cách chia sẻ, bằng cách mong mỏi.</p>
<p style="text-align: justify;">Chia sớt với nhau cùng được vui chung thật là hạnh phúc chân thật ở trần gian. Chỉ để một mình vui, ai sao mặc kệ, là kẻ ích kỷ xấu xa, chính họ không bao giờ thấy sự an vui chân thật. Chúng ta phải thấy cái vui của mình là cái vui của mọi người, cái vui của người chính là cái vui của mình. Cùng khổ cùng vui mới là tình thương chan hòa tràn ngập. Chỉ biết cái vui khổ riêng tư của mình là tự đóng khung trong một nhà giam riêng biệt, kẻ ấy suốt đời không bao giờ biết vui.</p>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/tuong-phat-dep.jpg"><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-5297 size-full" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/tuong-phat-dep.jpg" alt="Bài 10 – Từ Bi - tình thương đích thực là chúng ta sống vì người khác, ban vui cứu khổ" width="800" height="445" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/tuong-phat-dep.jpg 800w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/tuong-phat-dep-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/tuong-phat-dep-768x427.jpg 768w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/tuong-phat-dep-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/tuong-phat-dep-10x6.jpg 10w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/tuong-phat-dep-600x334.jpg 600w" sizes="auto, (max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">Chúng ta trải lòng mình ra hòa nhịp với mọi con tim, chứa chan tình thương không bến hạn. Bởi cảm thông nhau trên nỗi khổ vui, chúng ta mới có nhiệt tình tích cực cùng sớt khổ chia vui. Mọi bức tường ngăn cách giữa bản ngã con người, chúng ta mạnh dạn đạp đổ cho sự cảm thông không bị cuộc hạn. Thông cảm được sự khổ vui của mọi người, chúng ta bắt đầu phát tâm từ bi. Vì thế, mới tập từ bi là tập cảm thông.</p>
<p style="text-align: justify;">Tuy nhiên lòng từ bi là không giới hạn, song mới tập từ bi phải phát xuất từ gần lan dần ra xa. Chúng ta tập cảm thông từ những người sống chung, thân thuộc với chúng ta, dần dần đến những người xa lạ bên ngoài. Nếu những người chung sống với mình không thể cảm thông được, chỉ cảm thông được với những người xa lạ bên ngoài, đó là trá hình từ bi, chớ chưa phải thực chất từ bi. Chúng ta phải tập lòng từ bi cho có căn bản, sự kết quả chắc chắn sẽ đúng như nguyện.</p>
<h2 style="text-align: justify;">2. ĐÃ TẬP TỪ BI</h2>
<p style="text-align: justify;">Lòng từ bi đã phát hiện nơi chúng ta, mọi sân hận tham lam theo đó tiêu diệt. Người từ bi không thể nổi nóng chưởi đánh kẻ khác. Đã thấy sự đau khổ của người chính là đau khổ của mình, vô lý mình lại làm khổ mình. Chỉ thấy kẻ khác với mình không liên hệ nhau mới đành lòng làm họ khổ. Quả thật cảm thông được nỗi khổ đau của người, lòng sân vừa dấy khởi liền tắt ngủm. Bởi nước từ bi tràn ngập thì không có lý do lửa sân nổi dậy. Lửa sân cháy hừng hực, chính là lúc nướùc từ bi đã khô cạn.</p>
<p style="text-align: justify;">Tự người gặp cảnh khổ, người có lòng từ bi còn không nỡ lấy mắt ngó, cần phải tìm đủ cách để giải khổ cho người. Nếu khả năng chúng ta không thể giải cứu được, lòng vẫn xót xa đau đớn. Huống là, đích thân mình làm khổ cho người, lòng từ bi không cho phép dùng ngôn ngữ hành động làm khổ kẻ khác. Bao giờ chúng ta thích làm khổ mình, chừng đó mới vui vẻ làm khổ người. Gặp khổ chúng ta biết rầu buồn than thở, nỡ nào làm khổ kẻ khác cho đành. Kết quả đầu của lòng từ bi là diệt sạch sân hận của chính mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Người từ bi đâu đành tranh giành hơn thua được mất với người. Bởi kẻ được thì vui người mất phải khổ, giành giật nhau là làm khổ cho nhau. Lòng từ bi là cứu khổ, vô lý lại đi làm khổ người. Tham lam là thu góp, giành giật. Từ bi là ban bố cứu giúp. Mang lòng từ bi thì mọi hành động có tánh cách tranh đua giành giật không còn. Chính của mình còn mang ra ban bố cho người, không thể có giành giật của người đem về mình. Lòng từ bi với tham lam là hai con sông chảy ngược. Có cái này thì không thể có cái kia. Lòng từ bi đi đến đâu thì đau khổ tan đến đấy, như ánh nắng soi đến đâu thì băng tuyết đều tan. Từ bi không dung đau khổ, dĩ nhiên từ bi không chứa chấp tham lam. Từ bi tràn lấn tham lam phải rã rời.</p>
<p style="text-align: justify;">Với mọi lớp người trong mọi cảnh huống, chỉ một bề mang tình thương chân thật đến với họ, không một hành động ngôn ngữ để cho họ phải phiền hà, thuần túy ban vui cứu khổ. Hành động như thế là thuận hạnh từ bi. Lòng từ bi này một bề thể hiện tình thương, chiều theo sở nguyện của người. Làm trái ý người là khiến họ đau khổ, thuận hạnh từ bi là không trái ý nguyện của chúng sanh.</p>
<p style="text-align: justify;">Song tâm ý chúng sanh điên đảo, có cái khổ trá hình an vui họ lại thèm thuồng ưa muốn, người sẵn lòng từ bi, có khi cần đổi cái khổ nhỏ cho họ cái vui lớn, vẫn phải làm. Hoặc những chúng sanh ngỗ nghịch mãi tạo tội không chán, người từ bi cần phải ngăn chận bằng cách trừng trị dữ dằn. Hiện tướng dữ để điều phục đưa người về chỗ an vui, là nghịch hạnh từ bi. Hạnh từ bi này vừa mới trông như kẻ ác, nhưng mai kia mới thấy rõ lòng từ. Người thể hiện lòng từ bi này cần phải sáng suốt, thật là làm một việc khó làm. Dù thuận hạnh hay nghịch hạnh cũng là một nguồn ban vui cứu khổ. Bản chất từ bi là nhẹ nhàng mát mẻ, nên mọi chúng sanh bị nhiệt não gặp từ bi đều được an lành.</p>
<h2 style="text-align: justify;">3. CỨU KÍNH TỪ BI</h2>
<p style="text-align: justify;">Lòng từ bi được viên mãn khi nào mọi vọng thức không còn. Vì vọng thức chạy theo nghiệp phân biệt có yêu có ghét, khó mang tình thương chân thật bình đẳng lại cho chúng sanh. Khi nghiệp thức đã sạch, chỉ một tâm thể thênh thang bình đẳng bao trùm tất cả chúng sanh, không phân biệt ngã nhân bỉ thử, làm gì có thương ghét nảy sanh. Sống với tâm thể này chỉ tràn trề lênh láng một tình thương. Tình thương mà không phân biệt, không còn chủ khách đối đãi, bao dung không giới hạn, mới là tình thương chân thật hay viên mãn lòng từ bi. Còn thấy đối đãi là còn phân biệt; còn dụng công, mọi sự đối đãi đã tiêu dung, biết lấy đâu làm giới hạn. Cho nên ví lòng từ bi thênh thang như trời cao, bát ngát như bể cả. Từ bi trong chỗ không phân biệt không dụng công nên gọi là vô duyên từ.</p>
<p style="text-align: justify;">Từ bi là tình thương hoàn toàn bất vụ lợi. Bọn ác quỉ sân hận tham lam tật đố gặp từ bi đều chấp tay quì gối qui hàng. Có mặt từ bi ở đâu thì mọi khổ đau tan biến ở đó. Từ bi ngọt ngào như dòng sữa mẹ, từ bi mát dịu như ngọn gió chiều thu, từ bi trong sáng như ánh trăng rằm, từ bi phát sanh muôn ngàn công đức như lòng tốt phì nhiêu nuôi dưỡng vạn vật. Chúng ta tôn trọng kính mến những ai đã mang sẵn lòng từ bi, tán thán ca ngợi ai mới phát tâm từ bi, ước mơ mong mỏi ai sẽ học tập từ bi.</p>
<p style="text-align: justify;">Mọi người chúng ta gắng công khơi dậy dòng suối từ bi, để một ngày kia chảy tràn ngập trần gian đang nhiệt não. Hạnh phúc ở nhân gian nếu có, khi nào nguồn nước từ bi tràn về. Tất cả chúng ta đừng mong đấng nào cứu khổ, chỉ chấp tay cầu nguyện mọi người đều phát tâm từ bi. Ngọn lửa khổ đau dập tắt, khi trận mưa từ được gội nhuần. Chân thành mong ước mọi người đều phát lòng từ bi.</p>
<p style="text-align: right;"><em>Nguồn: budsas.org</em></p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/bai-10-tu-bi-thinh-thuong-dich-thuc/">Bài 10 – Từ Bi &#8211; tình thương đích thực là chúng ta sống vì người khác, ban vui cứu khổ</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/bai-10-tu-bi-thinh-thuong-dich-thuc/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
