<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Lưu trữ tu - Shop Chay Mộc</title>
	<atom:link href="https://shop.chaymoc.com/tag/tu/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link></link>
	<description>Một trang web mới sử dụng WordPress</description>
	<lastBuildDate>Mon, 27 Mar 2017 07:34:56 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.5.5</generator>
	<item>
		<title>Đời vô thường lắm, sao cứ phải đến lúc mình được gọi tên mới ngỡ ngàng không chịu nhận</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/doi-vo-thuong-lam/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/doi-vo-thuong-lam/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[webmaster]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 27 Mar 2017 07:34:56 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Tản văn]]></category>
		<category><![CDATA[bệnh]]></category>
		<category><![CDATA[sinh]]></category>
		<category><![CDATA[sống]]></category>
		<category><![CDATA[tu]]></category>
		<category><![CDATA[vô thường]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=10220</guid>

					<description><![CDATA[<p>Câu chuyện biết là dài lắm. Biết là lắm chữ lắm. Biết là ở đâu đó xa lắm. Nhưng vẫn phải kể, chắc tại &#8220;vô thường&#8221; dạo này hơi bị nhiều. Người ta quen đem ra dọa nhau...</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/doi-vo-thuong-lam/">Đời vô thường lắm, sao cứ phải đến lúc mình được gọi tên mới ngỡ ngàng không chịu nhận</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;">Câu chuyện biết là dài lắm. Biết là lắm chữ lắm. Biết là ở đâu đó xa lắm. Nhưng vẫn phải kể, chắc tại &#8220;vô thường&#8221; dạo này hơi bị nhiều. Người ta quen đem ra dọa nhau chán rồi, nhưng có ai sợ đâu, có ai để tâm đâu. Cuối cùng, vẫn là nước chảy mây trôi&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Cô khám bệnh gì?<br />
&#8211; Dạ, chỉ là đến xin bác sĩ cấp thuốc điều trị tiểu đường hằng tháng thôi.<br />
&#8211; Nhưng cô có thấy khó chịu gì không?</p>
<div class="text_exposed_show">
<p style="text-align: justify;">Bà Lan có vẻ ngập ngừng. Bác sĩ quen của bà hôm nay nghỉ, và bà lại nghe đồn cái anh bác sĩ này rất khó tính.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Có lẽ uống thuốc lâu ngày nên thấy sốt nhè nhẹ, mệt mơ hồ như giả đò vậy đó.<br />
&#8211; Bao lâu rồi cô chưa làm xét nghiệm?<br />
&#8211; Thôi, làm chi. Bác sĩ quen yêu cầu tôi làm hoài mà tôi không chịu.<br />
&#8211; Cô không hợp tác với bác sĩ, làm sao điều trị bệnh tốt được?</p>
<p style="text-align: justify;">Bà Lan cầm tờ giấy đi xét nghiệm và làu bàu trong miệng: Đúng là không may gặp thằng cha bác sĩ khó chịu này. Mình chưa đi chợ nấu cơm cho cả nhà, trưa nay ổng và tụi nhỏ đi làm về không có gì ăn chắc lại quát lên. Lát còn phải đi đón cháu nội nữa chứ. Nó tưởng ai cũng rảnh rang như nó chắc.</p>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/03/vo-thuong.jpg"><img fetchpriority="high" decoding="async" class="aligncenter wp-image-10227 size-full" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/03/vo-thuong.jpg" alt="vô thường" width="978" height="544" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/03/vo-thuong.jpg 978w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/03/vo-thuong-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/03/vo-thuong-768x427.jpg 768w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/03/vo-thuong-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/03/vo-thuong-10x6.jpg 10w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/03/vo-thuong-600x334.jpg 600w" sizes="(max-width: 978px) 100vw, 978px" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">Hai giờ đồng hồ sau.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Cô thấy nóng sốt, ngứa ngáy, mệt mơ hồ bao lâu rồi?<br />
&#8211; Khoảng ba tháng nay. Mà có sao không bác sĩ?<br />
&#8211; Mọi thứ có vẻ như vẫn ổn, đường huyết tốt, chức năng gan thận bắt đầu suy yếu&#8230; Nhưng &#8230;<br />
&#8211; Nhưng sao?<br />
&#8211; Cô có đi khám bệnh với ai trong gia đình không?<br />
&#8211; Không. Cả nhà tôi, ai cũng bận rộn. Có sao thì bác sĩ cứ nói.</p>
<p style="text-align: justify;">Vị bác sĩ hết nhìn bệnh nhân rồi nhìn kết quả xét nghiệm với dấu mực đỏ &#8220;đã kiểm tra lại hai lần&#8221; kế bên.</p>
<p style="text-align: justify;">Thật sự anh ta đang ngập ngừng với kết quả bạch cầu trong máu ở số 70 ngàn / uL, và Hemoglobin chỉ có 8 g/dl.</p>
<p style="text-align: justify;">Ở những nước phát triển, người dân có sự hiểu biết nhất định về y tế, bệnh nhân là người duy nhất biết được bệnh lý của mình, và họ muốn cho ai biết là quyền của họ.</p>
<p style="text-align: justify;">Ở những nước đang phát triển thì ngược lại, người nhà có thể biết hết về bệnh của bệnh nhân còn bệnh nhân thì không.</p>
<p style="text-align: justify;">Giá như kết quả sai &#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Cô phải đi siêu âm bụng và chụp hình phổi cho bác sĩ ngay.<br />
&#8211; Thôi, bác sĩ à. Tôi đã mất một buổi sáng rồi. Bác sĩ cứ cho thuốc đại đi.<br />
&#8211; Bệnh này không cho thuốc đại được. Và chẳng có bác sĩ nào cho thuốc đại cả. Cô có biết &#8230;<br />
&#8211; Sức khoẻ là vàng chứ gì? Không có sức khoẻ không làm được gì chứ gì?<br />
&#8211; Cô &#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Một khoảng im lặng&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Tự nhiên vị bác sĩ ấy thấy thương những người phụ nữ Việt Nam. Họ có vẻ cam chịu quá. Họ sống cả đời cho chồng, cho con, cho những công việc tủn mủn trong nhà&#8230; Họ ít nghĩ phải sống cho mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Nếu mình báo cho cô Lan biết, cô nghi bị ung thư máu thì sao? Có lẽ cô hụt hẫng và đau khổ lắm. Vị bác sĩ đó nghĩ.</p>
<p style="text-align: justify;">Thật ra, ung thư không đáng sợ như người ta vẫn tưởng. Ung thư có thể chữa và có thể kéo dài được cuộc sống, tuỳ thuộc vào cơ quan bị ung thư, loại tế bào ung thư, giai đoạn ung thư, cơ địa và cơ duyên của mỗi người nữa.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhưng chúng ta chưa được dạy hay chưa có cơ hội tiếp cận với các kiến thức về ung thư nên chúng ta sẽ rất hốt hoảng, lo sợ, bế tắc và trầm cảm khi được báo là bị ung thư.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Nghi bị ung thư máu hả bác sĩ?<br />
&#8211; Dạ, chỉ mới NGHI NGỜ thôi. Nhiều khi không phải. Để có chẩn đoán chính xác buộc phải làm nhiều thứ nữa.<br />
&#8211; Trời ơi&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Bệnh nhân đổ quị người xuống.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Trời ơi &#8230; Tôi &#8230; Tôi bị ung thư máu &#8230; Tôi mới có sáu mươi mà &#8230;<br />
&#8211; Cô bình tĩnh. Đây mới là nghi ngờ. Với lại bây giờ y học phát triển, bệnh có thể chữa được.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Bác sĩ đừng an ủi tôi. Tôi biết mà&#8230; Mấy tháng nay tôi cứ mệt cứ sốt &#8230; Tôi nghi lắm rồi &#8230;<br />
&#8211; &#8230;<br />
&#8211; Ừ &#8230; Chết &#8230; Chết cho khoẻ bác sĩ ơi &#8230; Cả đời tôi sống, tôi cũng chẳng biết ý nghĩa cuộc sống là gì. Mười tám mười chín tuổi là phải lo lấy chồng. Bằng mọi giá phải có chồng. Lấy được chồng rồi &#8230; bằng mọi giá phải sanh con &#8230; Sanh con rồi bằng mọi giá phải nuôi tụi nó lớn &#8230; Hết chiều chồng rồi lại chiều con&#8230; Tụi nó lớn tụi nó lấy vợ lấy chồng, tôi phải chăm cháu, đưa đón cháu đi học, cho cháu ăn cho cháu ngủ &#8230; Rồi giờ đây bác sĩ báo tôi bị ung thư &#8230; Tôi sắp chết &#8230; Cuối cùng đời tôi sống có ý nghĩa gì?<br />
&#8211; &#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Thật ra, vị bác sĩ ấy cũng từng trải qua cảm giác này, và cũng tự hỏi :</p>
<p style="text-align: justify;">Cuộc đời mình có ý nghĩa gì khi mọi ngày đều lặp lại y như nhau. Sáng đến sở, chiều về nhà làm phòng mạch, tối mệt lăn đùng ra ngủ.</p>
<p style="text-align: justify;">Có đôi khi vợ khều thì cáu lên. Thật sự mình có quan tâm đến nhu cầu của cô ấy không?</p>
<p style="text-align: justify;">Nhiều bữa hứng lên, đè vợ ra &#8230; rồi đổ ập xuống &#8230; ngủ. Không biết cô ấy có hạnh phúc, có viên mãn không&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Ở với nhau lâu quá, gần gũi quá, thân thuộc quá&#8230; mà quên nhìn sâu vào mắt nhau và lắng nghe nhịp tim nhau.</p>
<p style="text-align: justify;">Có lẽ cô ấy vẫn cam chịu để làm tròn thiên chức của người vợ người mẹ, để giữ cho chiếc tổ ấm bé nhỏ đừng đổ vỡ&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Có bao giờ mình nói lời cám ơn người bạn đời đã vì mình vun vén và hy sinh?</p>
<p style="text-align: justify;">Và vợ mình đã mất vì căn bệnh ung thư vú quái ác&#8230;.</p>
<p style="text-align: justify;">Ôi &#8230; &#8220;Mãi một đời về không. Giữa chập chùng thác nguồn&#8230;&#8221;</p>
<p style="text-align: right;"><span class="_1nb_ _11dd fwn fcg" data-ft="{&quot;tn&quot;:&quot;C&quot;}"><span class="fwb" data-ft="{&quot;tn&quot;:&quot;k&quot;}">7/3/2016</span></span></p>
<div class="_5pcp _5lel" style="text-align: right;">Vô Thường</div>
</div>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/doi-vo-thuong-lam/">Đời vô thường lắm, sao cứ phải đến lúc mình được gọi tên mới ngỡ ngàng không chịu nhận</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/doi-vo-thuong-lam/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Tu cũng là thói quen, mỉm cười cũng là thói quen</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/tu-cung-la-thoi-quen/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/tu-cung-la-thoi-quen/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[webmaster]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 20 Dec 2016 03:45:11 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Vào cửa Phật]]></category>
		<category><![CDATA[dao phat]]></category>
		<category><![CDATA[hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[mỉm cười]]></category>
		<category><![CDATA[tu]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=3366</guid>

					<description><![CDATA[<p>Tu cũng là thói quen, mỉm cười cũng là thói quen Bạn trẻ: Dạ! Con thấy Thầy luôn cười. Thầy: Ngồi thiền thầy cũng cười, ngủ cũng mỉm cười. Thầy cố tình thực tập mỉm cười để tâm không...</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/tu-cung-la-thoi-quen/">Tu cũng là thói quen, mỉm cười cũng là thói quen</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Tu cũng là thói quen, mỉm cười cũng là thói quen</strong></p>
<p><em>Bạn trẻ: </em>Dạ! Con thấy Thầy luôn cười.</p>
<p><em>Thầy:</em></p>
<p>Ngồi thiền thầy cũng cười, ngủ cũng mỉm cười.<br />
Thầy cố tình thực tập mỉm cười để tâm không rơi vào quên lãng.</p>
<p><img decoding="async" class="aligncenter wp-image-3367" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/image_large-10-332x205.jpg" alt="mỉm cười thư pháp làng mai" width="500" height="309" /></p>
<p><em>Bạn trẻ:</em></p>
<p>Con đang thực tập cười<br />
Vì khuôn mặt con hơi buồn nên con cố tình cười.</p>
<p><em>Thầy:</em></p>
<p>Tất cả đều là thói quen hết cả con ạ. Vui buồn cũng thế nên mình phải tập thói quen sống vui. Mỉm cười một mình rất khó vì mình hay rơi vào quên lãng. Có người sinh ra đã có khả năng hạnh phúc nhưng có người phải thực tập mới có hanh phúc. Không thực tập hầu hết con người đều khổ nhiều hơn vui. Đó là chưa kể những lúc đau ốm, tật bệnh, mất mát&#8230; Vậy nên con hãy đầu tư vào việc quan trong nhất đi nhé, không ai giúp mình có niềm vui, hạnh phúc đâu con, chỉ có mình thực tập thôi. Càng già người ta càng khổ, chỉ có tu mới có thói quen hạnh phúc.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/tu-cung-la-thoi-quen/">Tu cũng là thói quen, mỉm cười cũng là thói quen</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/tu-cung-la-thoi-quen/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Thầy tu có vợ</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/thay-tu-co-vo/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/thay-tu-co-vo/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[webmaster]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 20 Dec 2016 03:23:09 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Vào cửa Phật]]></category>
		<category><![CDATA[dao phat]]></category>
		<category><![CDATA[di tu]]></category>
		<category><![CDATA[tu]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=3351</guid>

					<description><![CDATA[<p>&#8220;Thương sao cho vẹn thì thương&#8221; là một câu trong truyện Kiều, ta có thể nói như vậy: Tu sao cho vẹn thì tu. Theo truyền thống Phật Giáo ở các nước Nam Tông như Thái Lan, Miến...</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/thay-tu-co-vo/">Thầy tu có vợ</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<blockquote><p>&#8220;Thương sao cho vẹn thì thương&#8221; là một câu trong truyện Kiều, ta có thể nói như vậy: Tu sao cho vẹn thì tu.</p></blockquote>
<p>Theo truyền thống Phật Giáo ở các nước Nam Tông như Thái Lan, Miến Điện, Tích Lan, Lào, Cam Bốt, các vị Sư tu hành lâu năm hoàn tục vẫn được Phật tử kính nể vì họ quan niệm rằng vị Sư đó dù hoàn tục nhưng kiến thức và phẩm chất đạo đức của ông vẫn không mất. Ngược lại trong giới Phật tử Việt Nam thì lại quan niệm việc hoàn tục là một sự thất bại, có nghĩa là vị Sư đó tu hành không đến nơi đến chốn, không có nghị lực để bị sa ngã, v.v… Vì đa số Phật tử quan niệm <span class="text_exposed_show">như thế nên các vị Sư hoàn tục thường có mặc cảm tội lỗi, hoặc xấu hổ rồi đọan tuyệt hẳn với đạo Phật, không dám bén mảng tới chùa nữa. Như vậy không những chùa mất đi một vị Tăng mà còn mất luôn một người Phật tử nữa. Đây là một điều đáng tiếc và quan niệm này hãy còn thiếu nhiều thương yêu hiểu biết.</span></p>
<p><span class="text_exposed_show">“Chiếc áo không làm nên thầy tu” kia mà! Sao chúng ta cứ mãi vô minh cố chấp vào hình thức? Tu là phải như thế này, phải như thế kia!</span></p>
<div class="text_exposed_show">
<p>Từ lúc vào chùa đi tu đến nay, tôi đã chứng kiến nhiều huynh đệ hoàn tục. Ban đều tôi cũng bất mãn, thầm trách thầy tôi sao không khuyên răn ngăn cản họ. Nhưng rồi với thời gian, tôi hiểu và thông cảm, thấy rằng họ còn những bài học cần phải học, cần phải hiểu để tiến hóa. Đạo không nhất thiết phải ở trong chùa hay trong kinh sách mà Đạo ở khắp mọi nơi.<br />
Có nhiều Phật tử phê phán: “Tội nghiệp Thầy đó nghiệp nặng, hoặc Sư Cô đó còn nặng nợ trần gian”. Họ làm như mình không còn nặng nợ nữa vậy. Có biết đâu mình cũng nặng nợ như ai nhưng trốn nợ hoặc chưa tới lúc phải trả đó thôi.</p>
<p style="text-align: right;"><em>(trích Đạo Là Gì? – Thích Trí Siêu)</em></p>
<p style="text-align: right;"><img decoding="async" class="wp-image-5714 size-full aligncenter" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/thầy-tu-có-vợ.jpg" alt="Thầy tu có vợ" width="800" height="445" /></p>
<p>Người Phật tử Việt Nam nên học tinh thần cởi mở của Phật tử Thái. Tu cũng có nhiều đường tu. Là tu sĩ thì thật là tu sĩ, nghĩa là người tu sĩ phải thực tập công phu và nếp sống hàng ngày của người tu sĩ, nghĩa là giữ giới tịnh hạnh, chứ đừng nấp bóng từ bi mà lười nhác, hưởng thụ, lợi dụng, phá giới&#8230; Đừng chỉ làm hình thức của một tu sĩ nhưng bên trong thân tâm không có chất liệu của một tu sĩ giống như cây có vỏ rất tốt đẹp nhưng ruột cây bị thối hết. Làm như thế chỉ uổ<span class="text_exposed_show">ng phí một đời người, làm mất đẹp người tu sĩ và giảm phẩm chất tăng đoàn của Bụt.</span></p>
<div class="text_exposed_show">
<p>Nếu làm tu sĩ mà có hạnh phúc, thích tu tâp hàng ngày, thì vị ấy tiếp tục làm tu sĩ. Nếu ở trong tu viện một thời gian mà tu sĩ thấy rõ không thể tu tiếp, không còn thích thú đời tu, không cảm thấy hạnh phúc tu tập hàng ngày, thì vị ấy nên cởi áo, xả giới trở về đời sống thế gian và có thể tu tập như một người cư sĩ, làm một công nhân tốt, làm một người con hiền còn hay hơn.</p>
<p>&#8220;Thương sao cho vẹn thì thương&#8221; là một câu trong truyện Kiều, ta có thể nói như vậy: Tu sao cho vẹn thì tu.</p>
<p style="text-align: right;"><em>(Facebook: Chân Pháp Đăng</em>)</p>
</div>
</div>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/thay-tu-co-vo/">Thầy tu có vợ</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/thay-tu-co-vo/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Tu dễ lắm, tu ngọt ngào vô cùng</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/tu-de-lam-tu-ngot-ngao-vo-cung/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/tu-de-lam-tu-ngot-ngao-vo-cung/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[webmaster]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 20 Dec 2016 03:17:54 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Vào cửa Phật]]></category>
		<category><![CDATA[dao phat]]></category>
		<category><![CDATA[tu]]></category>
		<category><![CDATA[tu thế nào]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=3352</guid>

					<description><![CDATA[<p>Tu dễ lắm, nhưng người giảng vô tình làm cho nó rắc rối. Nào là tự tánh thanh tịnh, nào là ông chủ, nào là vô vị chân nhân, nào là bản lai diện mục, nào là chân...</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/tu-de-lam-tu-ngot-ngao-vo-cung/">Tu dễ lắm, tu ngọt ngào vô cùng</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<blockquote><p>Tu dễ lắm, nhưng người giảng vô tình làm cho nó rắc rối. Nào là tự tánh thanh tịnh, nào là ông chủ, nào là vô vị chân nhân, nào là bản lai diện mục, <span class="text_exposed_show">nào là chân như, nào là niết bàn, nào là Không&#8230; Tu cực kỳ đơn giản. Tu là thở biết rõ hơi thở từ đầu tới cuối. Tu là bước đi, cảm giác được sự xúc chạm giữa lòng bàn chân và mặt đất. Hãy là hơi thở, hãy là bước chân.</span></p></blockquote>
<p>Bạn sẽ thấy rõ mình là mình, mình tỉnh táo, mình tự chủ, mình bình an&#8230;</p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="alignnone size-full wp-image-5719" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/tu-dễ-lắm-tu-ngọt-ngào-vô-cùng.jpg" alt="tu-dễ-lắm-tu-ngọt-ngào-vô-cùng" width="800" height="445" /></p>
<p>Vì thương các bạn nên thầy viết thêm nhé.</p>
<div class="text_exposed_show">
<p>Tuy thực tập đơn giản vậy đó nhưng khi chánh niệm hùng hậu rồi nghĩa là lúc nào bạn cũng có hơi thở ý thức và bước chân thiền hành, nói theo danh từ chuyên môn là tâm chánh niệm, tâm nhất cảnh (thiền định), thì tuệ phát sanh ngay. Tuệ giác là cái thấy sắc bén, không phải là suy nghĩ, không đi qua trung gian suy luận, tính toán. Cái thấy sáng. Cái thấy linh động, cái thấy rõ trước mắt. Cho nên tuệ giác (insight) đến trên mỗi bước chân, mỗi hơi thở, mỗi buổi thiền&#8230;</p>
<p>Tuệ giác đầu tiên là bạn biết bạn đang đi, đang là con người toàn vẹn. Bạn biết bạn đang còn sống, bạn quý từng hơi thở, quý từng giây phút của sự sống&#8230; Tiếp tục thực tập hai pháp môn đơn giản, tuệ giác sẽ đến liên tục và cánh cửa vô sanh, niết bàn, tịnh độ sẽ mở ra. Các cõi này đang có mặt thật linh động trong sự sống, chỉ cần nhất tâm là chúng nó sẽ hé lộ.</p>
<p>Vì thế tu tập đừng bay bỗng vào hư không của ý niệm, tư duy, tìm cầu, mơ màng&#8230; Tu tập thực là đơn giản, phải tự mình thực nghiệm trực tiếp. Quả của nó, bạn nếm ngay mỗi giây mỗi phút và nó ngọt ngào vô cùng.</p>
<p style="text-align: right;"><em>Facebook Chân Pháp Đăng</em></p>
</div>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/tu-de-lam-tu-ngot-ngao-vo-cung/">Tu dễ lắm, tu ngọt ngào vô cùng</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/tu-de-lam-tu-ngot-ngao-vo-cung/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Không phải đi chùa mới tu &#8211; Ta có thể tu trong cuộc sống đời thường</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/su-thatduong-tu/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/su-thatduong-tu/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[webmaster]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 29 Nov 2016 02:12:30 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Đường đạo]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống đời thường]]></category>
		<category><![CDATA[di chua]]></category>
		<category><![CDATA[tu]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=2050</guid>

					<description><![CDATA[<p>Tu chỉ là làm việc nên làm, nói việc nên nói, ngay tại đây và bây giờ. Chứ không phải đi chùa mới tu, đi chùa mới hành thiện, còn về nhà là lại mắt la mày lén, lại quát tháo bắt nạt kẻ dưới.</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/su-thatduong-tu/">Không phải đi chùa mới tu &#8211; Ta có thể tu trong cuộc sống đời thường</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p class="tt-detail" style="text-align: justify;">Tu chỉ là làm việc nên làm, nói việc nên nói, ngay tại đây và bây giờ. Chứ không phải đi chùa mới tu, đi chùa mới hành thiện, còn về nhà là lại mắt la mày lén, lại quát tháo bắt nạt kẻ dưới. Tu cũng không phải để dành đến già, giờ mình còn trẻ còn lo cơm áo gạo tiền tu sao được! Đó chỉ là lời ngụy biện của mình thôi. Chớ già rồi, mắt mờ tai ngãng, đầu óc lù lẫn hết rồi thì nửa câu kinh nghe còn không thủng nói gì đến tu.</p>
<p class="tt-detail" style="text-align: justify;">Ấy vậy mà, khi nói đến chữ tu, nhiều người cứ nghĩ rằng việc ấy không dành cho mình mà chỉ dành cho những người đầu tròn áo vuông ở chùa kia. Với họ, tu là công việc của những người thật là thánh thiện chứ không phải dành cho người phàm như chúng ta. Trong suy nghĩ của họ, tu là phải lánh đời, tìm một nơi yên tĩnh, tránh xa đời sống xã hội ồn náo mà không quan tâm đến nỗi khổ niềm đau của người khác.</p>
<div class="f-detail" style="text-align: justify;">
<div>
<p>Thế nhưng, chữ “tu” đúng nghĩa theo đạo Phật có phạm vi rất rộng và thoáng. Dù rằng từ khi mới lập đạo, Đức Phật vẫn khuyên các đệ tử tìm nơi thanh vắng để nuôi dưỡng và phát triển sự an tịnh của tâm, nhưng không vì thế để trở thành người tách rời cuộc sống. Đức Phật ra đời vì sự an lạc hạnh phúc cho mọi người, nên con đường Ngài tu tập và chủ trương không thể nào đi chệch hướng chủ đạo này.Trên cơ sở đó, dù người nào tìm một nơi thanh vắng để tu, nhất định họ sẽ có cách chia sẻ thành quả tu tập của mình để giúp người khác sống an vui, hạnh phúc một cách thiết thực chứ không hề thờ ơ, sống ích kỷ với cuộc đời. Một số người khác thì quan niệm, tu là phải có thần thông, khả năng thể hiện khác người mới được. Cứ thế, khái niệm “tu” dường như xa lạ với người bình thường trong cuộc sống này.</p>
<p>Thế nhưng, Hòa thượng Nhất Hạnh từng phát biểu rằng “không quan trọng là bạn đi trên nước hay đi trên hư không. Thần thông thật sự là đi trên mặt đất”. Câu này rất gần với lời Phật nói trong Trường bộ kinh, số 11: kinh Kevaddha rằng, Ngài chỉ xem giáo hóa người khổ đau thành hạnh phúc, xấu thành tốt, dữ thành hiền mới thật sự là thần thông. Nói cách khác, làm cho bản thân mình và giúp cho ai đó chuyển hóa từ chưa tốt đến tốt để trở thành con người với các phẩm chất thiện lành là thần thông vĩ đại nhất không chỉ Đức Phật và nhiều người khác cũng có thể làm được.Không cần cạo tóc rời gia đình vào chùa mặc áo nâu sồng, không cần thần thông biến hóa, rất đỗi đời thường, ai trong chúng ta vẫn có thể tu được. Chữ “tu”, theo cách Đức Phật đề cập đến trong giáo lý của Ngài, rất gần gũi với chúng ta như cơm ăn, nước uống, khí trời để thở vậy. Ta hãy đặt mình vào sự tu tập trong một ngày bình thường xem sao.</p>
</div>
<div>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="wp-image-2052 size-full aligncenter" title="Không phải đi chùa mới tu" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/tu-trong-cuoc-song-doi-thuong-chaymoc.jpg" width="800" height="445" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/tu-trong-cuoc-song-doi-thuong-chaymoc.jpg 800w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/tu-trong-cuoc-song-doi-thuong-chaymoc-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/tu-trong-cuoc-song-doi-thuong-chaymoc-768x427.jpg 768w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/tu-trong-cuoc-song-doi-thuong-chaymoc-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/tu-trong-cuoc-song-doi-thuong-chaymoc-10x6.jpg 10w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/tu-trong-cuoc-song-doi-thuong-chaymoc-600x334.jpg 600w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></p>
</div>
<div>
<p><strong>Thức dậy với tâm niệm lành</strong></p>
<p>Ý niệm đầu tiên mỗi sớm mai thức dậy là tự nhắc mình, làm thế nào để có thể nuôi dưỡng một trái tim thiện lành? Nếu chỉ nói với chính mình hay ta nói với người khác rằng, “ta nên tử tế, ta nên yêu thương, ta không nên thế này, mà nên thế nọ”, thật ra, là một cách nói suông, sẽ không có tác dụng gì với việc nuôi lớn tâm thiện lành của mình cả. Ta cần phải biết cách thực hành, chuyển hóa tâm thức một cách thiết thực chứ không phải là lý thuyết với những lời đẹp đẽ mang tính hình thức.</p>
<p>Con người không thể nào trở nên bình an hơn, thế giới này không thể trở nên tốt hơn nếu ta cứ ngồi đó suy nghĩ, tưởng tượng, nói suông mà không hành động để hiện thực hóa thiện chí của mình. Ta cần phải thật sự muốn phát triển tâm thiện lành qua các ngạch lời nói và hành động. Khởi niệm thiện lành là việc làm đầu tiên vào buổi sáng, trước khi nghĩ đến sáng nay mình ăn gì, mình sẽ có cuộc gọi đầu tiên trong ngày với ai, công việc nào cần làm ngay khi đến cơ quan là gì&#8230;</p>
<p>Ý niệm đầu tiên trong ngày ấy là chất liệu nuôi dưỡng lời nói và hành động rằng, “Ngày hôm nay, trong khả năng có thể, tôi sẽ không làm tổn thương đến ai. Tôi sẽ nỗ lực làm cái gì đó đem lại lợi ích cho người khác. Hôm nay, nếu có cơ hội, tôi sẽ làm tất cả những gì trong khả năng để đem lại an vui, hạnh phúc lâu dài cho tất cả chúng sanh”.</p>
<p>Khởi đầu một ngày mới bằng động cơ tích cực như thế từ nguồn tâm yên tĩnh và nhu nhuyến quả là tuyệt vời. Nếu có một quyết định rõ ràng, dứt khoát vào buổi sáng sớm như vậy, năng lượng viên mãn đầu ngày đủ để nuôi dưỡng ý niệm này trong suốt một ngày. Sau khi khởi tâm như vậy, ta nhẹ nhàng rời giường, bước xuống đất từng bước chân thanh thản với tâm an tịnh. Sau khi vệ sinh cá nhân, ta bắt đầu thực hành thiền. Ngồi thiền vào thời điểm này có kết quả cao nhất, tâm dễ an tịnh nhất sau khi thân được nghỉ ngơi qua một đêm dài và đang trong tình trạng tỉnh táo nhất.</p>
<p><strong>Thực hành thiền tại nhà</strong></p>
<p>Như các bài tập thể dục rèn luyện thân thể, tập đều đặn mỗi ngày mới có kết quả. Thiền &#8211; cách rèn luyện thân tâm &#8211; cũng phải như thế. Thiền cần phải thực hành thường xuyên mỗi ngày như một phần không thể thiếu trong cuộc sống mới có kết quả tốt đẹp. Thật ra, chỉ những người nào thực hành thiền nghiêm túc mới cảm nhận được lợi ích của phương pháp luyện thân-tâm đặc biệt này, từ đó ta mới trân trọng dành cho hoạt động này một khoảng thời gian nhất định trong ngày.</p>
<p>Với những ai không thực hành mà suy đoán, tưởng tượng, hình dung thì không bao giờ có thiện chí đưa hoạt động này vào trong nếp sinh hoạt hàng ngày vì những người này chưa từng biết đến lợi ích của thiền.</p>
<p>“Thiền à? Tôi không có thời gian đâu mà ngồi yên đó thở phì phò. Tôi còn phải chạy chợ để kiếm cơm cho cả gia đình này” là cách họ quen nghĩ, nói và làm.</p>
<p>Thật ra, họ có thời gian xem ti-vi, tán gẫu với bạn bè hàng tiếng đồng hồ, họ thường xuyên dành thời gian để dạo các khu mua sắm, đi siêu thị và các khu giải trí. Ở nhà thì không biết bao nhiêu lượt họ xuống tủ lạnh lấy đồ ăn vặt, khi thì món này, lúc thì món khác, nhưng hễ nói đến thực hành thiền thì họ không hề có thời gian.</p>
<p>24 tiếng đồng hồ trong ngày có thể tiêu tốn vào bao việc khác, nhưng tuyệt nhiên không có tí thời gian nào cho thiền định. Chỉ khi nào ta thấu hiểu được kết quả tuyệt vời của thiền, hẳn cho nó một vị trí xứng đáng. Một khi hành thiền trở thành hoạt động ưu tiên trong cuộc sống, ta sẽ biết cách phân phối thời gian và lúc này, không còn viện cớ, chắc chắn ta sẽ có thời gian cho thiền. Ta biết nuôi thân ngày ba bữa chính và nhiều bữa phụ thì cũng nên nghĩ đến việc nuôi tâm bằng các thời hành thiền vậy. Nhận ra điều này, chúng ta liền có thời gian từ việc cắt giảm thời gian xem ti-vi, mua sắm, hội họp bạn bè bù khú vui chơi để hành thiền. Khi biết quan tâm, chăm sóc tâm và dành một sự trân trọng đáng có cho đời sống tâm linh, nghĩa là ta biết tôn trọng mình với tư cách một chúng sanh biết hướng thiện.</p>
<p>Khi nhận ra sự cần thiết của việc hành thiền là lúc bạn có thể bắt đầu. Ý niệm đầu tiên trong ngày là rải tâm từ đến tất cả chúng sanh và mong muốn nhiều người có được an lạc, lợi ích từ việc thực hành thiền, rồi chính thức thực hành thiền thở. Ngồi tĩnh lặng, cảm nhận hơi thở vô và ra, ý thức được hơi thở đang thấm nhuần khắp cơ thể và nuôi sống từng tế bào, bạn sẽ cảm thấy khoan khoái, khinh an. Chỉ thuần túy chú tâm vào hơi thở, an trú tâm ngay trong hiện tại, một cách tự nhiên, các ý tưởng lăng xăng dần tự lắng xuống, bạn chỉ còn cảm nhận hơi thở. Ai cũng có thể sắp xếp và thức dậy sớm để hành thiền, kể cả những người có con nhỏ, nếu chúng ta nỗ lực và kiên trì.</p>
<p>Chúng ta có thể dậy sớm hơn và thực hành thiền khi con trẻ còn đang ngon giấc. Thời điểm ấy, không gian còn yên tĩnh ta dễ dàng trú tâm hơn. Thực hành thiền không khó, cái khó là làm sao duy trì sự chú tâm trong mỗi lần ngồi thiền và làm thế nào duy trì sự thực hành này để trở thành nếp như một phần không thể thiếu trong cuộc sống thường ngày của mình. Thế nhưng, ai bước đầu hành thiền cũng phải trải qua giai đoạn khó khăn khi tâm ý cứ lăng xăng mà không chịu dừng trụ một chỗ, lúc thì gật gù buồn ngủ cố mở mắt không ra. Bạn không là ngoại lệ nếu gặp các trạng thái này. Không phải lo, cứ kiên trì, mọi thứ cần có thời gian để đi vào quy trình ổn định của nó và hành thiền cũng vậy.</p>
<p>Nếu khéo hướng dẫn, cha mẹ có thể giúp con em mình học cách ngồi thiền để cùng ngồi với cha mẹ. Khi ý thức cha mẹ cần không gian yên tĩnh khi ngồi thiền, các em biết tôn trọng không gian yên tĩnh của cha mẹ mà không gây tiếng động ồn ào. Các em trở nên tinh tế hơn, biết tôn trọng người khác hơn với cách thẩm thấu tự nhiên này. Đây là cách giáo dục vô cùng hiệu quả mà ngay cả cha mẹ cũng không nghĩ đến.</p>
<p>Ngược lại, nếu cha mẹ cứ lăng xăng bù khú bạn bè, nói chuyện điện thoại với nội dung vô bổ, bàn luận những điều nhảm nhí, hay dành hàng giờ ngồi trước ti-vi thì con cái cũng sẽ làm y như vậy. Học bằng cách bắt chước là cách học nhanh nhất. Chúng ta muốn con em mình học theo cách nào? Nếu quan tâm đến con em mình đúng nghĩa, trước hết hãy quan tâm đến chính bản thân mình để duy trì một lối sống lành mạnh, cân bằng để đem lại lợi ích thiết thực và lợi ích lâu dài cho bản thân mình.</p>
</div>
<div>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-7123 size-full" title="Ta có thể tu trong cuộc sống đời thường" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/chu-tieu-chaymoc-1-2.jpg" alt="Ta có thể tu trong cuộc sống đời thường" width="500" height="278" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/chu-tieu-chaymoc-1-2.jpg 500w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/chu-tieu-chaymoc-1-2-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/chu-tieu-chaymoc-1-2-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/chu-tieu-chaymoc-1-2-10x6.jpg 10w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></p>
<p style="text-align: left;"><strong>Vừa làm việc nhà vừa tu</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Dù làm công việc gì trong xã hội, bạn cũng có một khối công việc nhà nhất định nào đó cần phải làm. Việc nhà là những việc không tên tuổi, cứ làm hoài, thời gian hết mà việc vẫn còn. Chính vì lẽ đó, một tâm lý thường tình là ta dễ bực bội, cáu gắt vì mệt mỏi, căng thẳng mỗi khi vật lộn với mớ công việc, không còn thời gian nghỉ ngơi. Ta cứ ráng, rồi lại ráng nhưng hiệu quả công việc không cao, tâm lý cứ nặng nề mỗi ngày. Mọi việc sẽ khác đi rất nhiều nếu ta biết “tu” trong hoàn cảnh này.</p>
<p style="text-align: justify;">Cuộc sống là của mình, nên ta có quyền chọn cách sống như thế nào. Với công việc nhà, đừng quá ôm đồm mà chia công việc hợp lý theo thứ tự ưu tiên, phải hoạch định những việc cần làm trong đầu, việc nào quan trọng và cấp bách thì ta làm trước. Xong việc này, ta bắt đầu việc khác trong sự điềm tĩnh, nhẹ nhàng.</p>
<p style="text-align: justify;">Một trong những cách tự nhiên nhất để thư giãn tâm trí mình, đồng thời tập con em chúng ta dần quen với đạo là vừa làm việc nhà, chúng ta vừa mở nhạc đạo, cho các em cùng nghe để tinh thần thoải mái hơn trong lúc làm việc. Những lúc rảnh rỗi, các bậc phụ huynh cho các em nghe các bài nhạc đạo và dạy các em hát những bài đạo ca có giai điệu vui tươi và lời đơn giản dành cho trẻ là cách để cả cha mẹ và con cùng tu. Rất nhiều em học giỏi tiếng nước ngoài qua việc nghe nhạc đó thôi. Tương tự như vậy, các em sẽ hiền lành, thuần thiện hơn khi những lời ca chuyển tải giá trị đạo đức ướp đẫm tâm hồn các em thường xuyên.</p>
<p style="text-align: justify;">Các bậc phụ huynh có thể nhờ các em giúp một vài việc nho nhỏ khi đang lau quét bàn thờ Phật, hoặc rủ các em cùng ngồi thiền, đưa ra những câu hỏi đơn giản kích thích sự tò mò của các em về Đức Phật và những điều căn bản trong đạo Phật, kể các em nghe những mẩu chuyện đạo đức Phật giáo đơn giản trong tầm hiểu biết của các em… Nếu kết hợp nhuần nhuyễn, chúng ta có thể vừa làm việc nhà, vừa dạy con, vừa tu, vừa thư giãn và mỗi ngày sống đều tròn đầy ý nghĩa.</p>
<p style="text-align: justify;">Thêm vào đó, ta nên dành một khoảng thời gian nhất định trong ngày để nghe pháp, đọc sách Phật pháp. Đừng cố gồng hay buộc mình phải nghe cho hết thời pháp nào đó, mà có thể dừng bất cứ lúc nào, cứ nghe pháp như một cách thưởng thức trong tinh thần thoải mái. Chúng ta nên tiếp cận Phật pháp như một kênh thông tin thời sự bình thường. Nếu cảm thấy lợi ích từ việc nghe pháp, ta nên duy trì mỗi ngày và dành thời gian nhiều hơn, nghe có chủ đích và định hướng hơn. Mưa dầm thấm lâu, đến một lúc nào đó, khi thời duyên chín muồi, bạn sẽ ngạc nhiên khi pháp được đón nhận như một loại nhạc nền cho tất cả mọi người trong gia đình cùng nghe trong ngôi nhà thân yêu của bạn!</p>
<p style="text-align: justify;">Lợi ích kép của việc vừa tu cho bản thân mình vừa giúp người thân trong gia đình, nhất là các em nhỏ là điều có thể khi gia đình trở thành một môi trường bình yên ấm áp tình người. Nếu các bậc phụ huynh ứng dụng pháp thường xuyên trong cuộc sống thường ngày, con em họ sẽ có cơ hội tiếp nhận năng lượng thiện lành này từ sự thực hành của cha mẹ. Đây là những cách dạy đạo đức hiệu quả nhất cho con em mình và cũng là cách tu dễ dàng nhất của các bậc phụ huynh khi có thể hòa quyện tu và làm, tu và sống, tu và nuôi dạy con.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Thực hành thiền tại nơi làm việc</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Chúng ta trải qua phần lớn thời gian trong ngày tại nơi làm việc, do vậy, bạn có thể sử dụng thời gian này để tu tập theo cách của mình. Sau khi điểm tâm, công việc hàng ngày của ta là đến sở làm. Hãy bước ra khỏi nhà với một tâm lý tích cực, tràn đầy năng lượng yêu thương của một ngày mới và gởi tâm niệm lành này đến với tất cả những ai gặp, tiếp xúc, nói chuyện và cộng sự với mình trong suốt ngày hôm ấy. Suốt ngày làm việc, dù bận rộn, đừng để công việc tạo áp lực cho mình. Cứ phải nhắc mình, ngày hôm nay, tôi đến đây là để làm việc lợi ích cho mình, cho người chứ không phải để làm tổn thương bất cứ ai.</p>
<p style="text-align: justify;"><img loading="lazy" decoding="async" class="wp-image-6446 size-full aligncenter" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/HOA-CHAYMOC-3-1.jpg" width="800" height="445" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/HOA-CHAYMOC-3-1.jpg 800w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/HOA-CHAYMOC-3-1-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/HOA-CHAYMOC-3-1-768x427.jpg 768w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/HOA-CHAYMOC-3-1-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/HOA-CHAYMOC-3-1-10x6.jpg 10w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/HOA-CHAYMOC-3-1-600x334.jpg 600w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></p>
<p style="text-align: justify;">Ta có thể thực hành cách nuôi dưỡng tâm thương yêu rộng lớn qua tất cả các tình huống, sự kiện trong ngày. Đơn giản và thường gặp nhất ngay từ khi vừa ra khỏi nhà là đèn đỏ giao thông. Nhịp sống hối hả ở thành phố lớn đôi lúc cuốn ta đi trong sự vội vã và căng thẳng, hễ gặp đèn đỏ dù chưa đầy một phút, ta thường có tâm lý không thoải mái. Suy nghĩ khởi lên trong đầu lúc này là “sao xui thế này, cứ đến ngã tư là mình gặp đèn đỏ à”; “sao đèn đỏ lâu thế này, trễ mất rồi”…</p>
<p style="text-align: justify;">Nếu cứ để những ý tưởng tiêu cực như thế lởn vởn trong đầu, ta mang một tâm trạng nặng nề đến sở làm, còn gì là vui nữa? Để có thể chế tác niềm vui, trong cùng một tình huống gặp đèn đỏ, đứng giữa dòng người tấp nập, ta hít thở nhẹ nhàng, khoan thai và nghĩ rằng “tôi muốn thương yêu tất cả những người này”. Hoặc khi thấy có nhiều người thồ chở hàng hóa nặng nề, cồng kềnh trước mặt hay bên cạnh, ta khởi tâm “họ vất vả quá, đáng thương quá trong cuộc sống mưu sinh”…</p>
<p style="text-align: justify;">Tương tự  như vậy, khi điện thoại reo, nếu khởi lên ý tưởng “mình sắp bị quấy rầy rồi đây” thì tâm ta nặng nề lắm. Thay vào đó, khi nghe điện thoại reo, ta nghĩ “tôi sắp có cơ hội được giúp đỡ người nào rồi đây” thì lòng ta ấm áp với tình thương yêu và nguồn năng lượng này cho ta nguồn sống, nguồn vui để nuôi dưỡng mình trong pháp thiện. Như thế đã là tu trong cuộc sống đời thường rồi.</p>
<p style="text-align: justify;">Suốt ngày, ta cần phải nhắc tâm mình, an trú tâm trên mọi hành động, ý thức và làm chủ tất cả những gì từ suy nghĩ, cảm nhận, nói và làm, để đặt chúng vào trong quỹ đạo của sự giám sát và dần thuần thục, chứ đừng sống một cách quá “tự nhiên”, muốn gì làm nấy theo bản năng. Khi sống với bản năng tự nhiên, ta thường có phản ứng trái chiều lại với những gì đang diễn ra trong cuộc sống.</p>
<p style="text-align: justify;">Ví dụ trời nóng thì ta bực dọc nghĩ sao không mát hơn tí, gặp đèn đỏ thì phàn nàn sao không là đèn xanh, trời mưa thì bảo sao lại không nắng,… rồi ta đổ mọi sự bực dọc trong tâm mình lên những người làm chung, với người cấp dưới theo kiểu “giận cá chém thớt” trong khi họ chẳng có lỗi lầm gì với mình. Với cách đó, ta làm cho các mối quan hệ xã hội xấu đi, bản thân mình lại không thực sự tiếp xúc với hiện tại và không cảm nhận được sự nhiệm mầu của cuộc sống. Khi không tự biết mình, ta đối xử với bản thân như thể một người xa lạ.</p>
<p style="text-align: justify;"><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-7223 size-full" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/hoa-đep.jpg" alt="hoa-đep" width="500" height="278" /></p>
<p style="text-align: justify;">Nếu ai đó hỏi trong khoảng nửa tiếng đồng hồ qua ta suy nghĩ gì, cảm nhận gì,… ta ngớ ra vì không biết, không ý thức được những gì đang diễn ra với chính mình, trong khi đó, những gì dấy lên trong tâm ảnh hưởng đến cách ta cảm nhận về bản thân và cách ta liên hệ với người khác mà ta không hề biết. Giá như ta biết kiểm soát tâm mình, ta có thể góp phần làm chủ cảm xúc và điều chỉnh hành vi của mình cho hợp lý hơn trong các giao tiếp thường ngày vậy thì mọi việc sẽ trở nên tốt hơn. Tu như vậy trở nên việc làm cần thiết cho tất cả mọi người.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Nuôi dưỡng chánh niệm</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Thuốc giải cho lối sống buông tuồng theo bản năng thiếu đi sự kiểm soát là thực hành và nuôi dưỡng chánh niệm, nghĩa là luôn tỉnh thức trên những suy nghĩ, cảm thọ, lời nói và việc làm của mình trong giây phút hiện tại. Đây là cách để giữ mình không trượt ra khỏi chuẩn mực đạo đức, sống với một trái tim nồng ấm tình người không tính toán so đo. Bằng cách nuôi dưỡng sự tỉnh thức, ta dần có thói quen soi vào nội tâm của mình một cách khách quan thay vì nhìn ra bên ngoài với sự phán xét, bình phẩm, khen chê.</p>
<p style="text-align: justify;">Chánh niệm sẽ giúp mỗi người chúng ta trở về với chính mình, nhận lãnh trách nhiệm bản thân với những gì ta đã tạo ra, đã tác động chứ không đổ lỗi cho người khác, cho hoàn cảnh. Chánh niệm tỉnh giác sẽ giúp ta rất nhiều trong việc giám sát, làm chủ cảm xúc của mình, dần bớt đi những tâm lý tiêu cực, nổi loạn vô cớ và trút lên người khác. Với cách này, ta không biến những con người vốn rất dễ thương quanh ta thành nạn nhân tội nghiệp cho những cơn nóng giận, cộc cằn, thô tháo của mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Thực hành chánh niệm bắt đầu với sự chú tâm vào hơi thở, ta sẽ thuần thục trong hơi thở, trở về sống với trái tim thuần hậu đầy yêu thương, trong sáng, nhẹ nhàng với tất cả mọi người.</p>
<p style="text-align: justify;">Với chánh niệm, ta nhận ra mình là một tế bào trong những mối quan hệ chằng chịt với con người và thế giới bên ngoài, do vậy ta thấy mình trở nên nhỏ bé giữa thế giới bao la to lớn này. Một khi hiểu được mối liên hệ mật thiết giữa mình và thế giới cộng trụ tương sinh này, chúng ta ý thức hơn về hiệu ứng domino, rằng sự tác động và ảnh hưởng dây chuyền giữa ta và tất cả. Mỗi hành động, lời nói và suy nghĩ của mình có tác động, ảnh hưởng đến môi trường sống để chúng ta cân nhắc hơn, có ý thức bảo vệ môi trường sống, ý thức nuôi dưỡng các mối quan hệ xã hội trong cuộc sống. Tu đơn giản chỉ là như thế!</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Ôn lại một ngày trôi qua</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Với cách thực hành chánh niệm tỉnh giác trên mọi hành động của mình trong ngày, chúng ta trở về nhà trong chánh niệm, với tâm bình thản và chan chứa yêu thương. Về với tổ ấm gia đình, thay vì dành hết thời gian trước ti-vi, hay người người đều bận rộn đắm chìm trong những chiếc laptop, ipad, ipod, hay điện thoại thông minh, ta hãy dành cho mình vài phút thật yên tĩnh, rời xa mọi thứ máy móc hiện đại. Đây là thời gian quý hiếm để ta nhìn lui về một ngày làm việc trong chánh niệm, trong yêu thương, ta cảm nhận ra được nhiều điều bổ ích và thú vị cho bản thân.</p>
<p style="text-align: justify;"><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-7224 size-full" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/mam-non-chaymoc-1-1.jpg" alt="mam-non-chaymoc" width="500" height="278" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/mam-non-chaymoc-1-1.jpg 500w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/mam-non-chaymoc-1-1-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/mam-non-chaymoc-1-1-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/mam-non-chaymoc-1-1-10x6.jpg 10w" sizes="(max-width: 500px) 100vw, 500px" /></p>
<p style="text-align: justify;">Trước khi đi vào giấc ngủ để tái nạp năng lượng cho một ngày làm việc mới vào sáng ngày hôm sau là thời điểm tốt nhất để ôn lại công việc một ngày, cảm xúc một ngày, cách phản ứng của mình trong một ngày ấy. Đây là cách giúp chúng ta biết đánh giá mình một cách khách quan, rút kinh nghiệm một cách hiệu quả và thể hiện khát khao sự tiến bộ, hoàn thiện trong công việc cũng như trong hành vi ứng xử của bản thân. Chắc gì trong một ngày qua ta hoàn toàn ý thức và làm chủ mình thật tốt.</p>
<p style="text-align: justify;">Có nhiều trường hợp, ta làm với động cơ sân si nhưng ngay lúc ấy, ta không kịp nhận ra, mà khi về nhà, tâm lắng dịu rồi, ta đủ bình tĩnh để nhìn nhận vấn đề đầy đủ và khách quan hơn, lại thấy lúc ấy mình sai và còn nhiều vụng về. Ôn lại để kiểm nghiệm lại những gì diễn ra trong tâm ta suốt ngày hôm ấy, nhưng không có nghĩa ta lại dằn vặt, bất an với những điều mình không hài lòng về bản thân. Hãy tha thứ cho chính mình và điều cần thiết là bài học từ những sai lầm ấy. Với thái độ cởi mở và bao dung, ta đi vào giấc ngủ dễ dàng và có một giấc ngủ sâu và ngon.Tu trong đời sống thường ngày như thế thật ra không khó khăn mà cũng chẳng mất thời gian. Ta luôn có thời gian, 24 tiếng mỗi ngày. Ta không cần cắt một đoạn thời gian nào, dù rất ngắn, dành riêng cho việc tu tập mà ta tu ở nhà, tu tại nơi làm việc, tu trong lúc làm việc nhà, vừa tu vừa dạy con, tu trong khi đi, tu trong mọi nơi, mọi hoàn cảnh ta đang sống. Với cách này, pháp là một chất liệu thấm nhuần vào con người mình, đồng hành cùng chúng ta trong lúc thức cũng như ngủ, lúc học tập, làm việc lẫn vui chơi và chắc chắn ta sẽ có một cuộc sống đầy ý nghĩa và viên mãn trên cõi đời này!</p>
<p style="text-align: justify;">Kể ra, nếu để tâm và đủ kiên trì, tu trong cuộc sống đời thường là điều hoàn toàn có thể ngay cả với người bận rộn nhất.</p>
</div>
</div>
<div style="text-align: right;"><em>Nguồn: giacngo.vn</em></div>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/su-thatduong-tu/">Không phải đi chùa mới tu &#8211; Ta có thể tu trong cuộc sống đời thường</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/su-thatduong-tu/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bài 17 – Tu ở mọi nơi, mọi điều kiện, miễn là tâm ta hướng Phật</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/bai-17-tu-o-moi-noi-moi-dieu-kien/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/bai-17-tu-o-moi-noi-moi-dieu-kien/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[webmaster]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 03 Nov 2016 14:32:55 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Vào cửa Phật]]></category>
		<category><![CDATA[dao phat]]></category>
		<category><![CDATA[di tu]]></category>
		<category><![CDATA[duc phat]]></category>
		<category><![CDATA[đạo phật cơ bản]]></category>
		<category><![CDATA[hoc phat]]></category>
		<category><![CDATA[Lời Phật dạy]]></category>
		<category><![CDATA[tu]]></category>
		<category><![CDATA[tu phat]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=185</guid>

					<description><![CDATA[<p>Có nhiều người nghĩ rằng, tu là phần riêng của những kẻ rảnh rang nhàn hạ, những người thừa của thừa tiền, còn mình làm đầu tắt mặt tối, cơm không đủ no áo không đủ ấm, có thì...</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/bai-17-tu-o-moi-noi-moi-dieu-kien/">Bài 17 – Tu ở mọi nơi, mọi điều kiện, miễn là tâm ta hướng Phật</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;">Có nhiều người nghĩ rằng, tu là phần riêng của những kẻ rảnh rang nhàn hạ, những người thừa của thừa tiền, còn mình làm đầu tắt mặt tối, cơm không đủ no áo không đủ ấm, có thì giờ đâu mà nói chuyện tu.</p>
<p style="text-align: justify;">Hoặc có những người nghĩ, tu là việc của những kẻ thiếu phước bần hàn, cô quả, tật nguyền, nhờ tu họ được an ủi bớt khổ, còn ta phước nhiều của lắm, thân quyến đầy đàn, đẹp đẽ sang trọng mà tu làm gì. Lại có người nghĩ, tu là việc của những kẻ tội lỗi ác độc, bởi họ tạo nhiều tội lỗi nên phải tu để chuộc tội, còn tôi hiền lành có làm gì hại ai đâu mà tu.</p>
<div class="td-a-rec td-a-rec-id-content_inlineright " style="text-align: justify;"> Bởi có những quan niệm này, nên người ta không màng không nghĩ đến tu. Họ đâu biết rằng, mọi chúng ta trong tâm niệm có cả xấu lẫn tốt, nếu thả nổi mặc tình niệm xấu hoành hành, là sống theo bản năng, mất hết tư cách của con người và sẽ gây tội lỗi ngập trời. Để hạn chế tâm niệm xấu, khiến nó tiêu mòn, khởi dậy tâm niệm tốt, khiến nó tăng trưởng, đây là việc làm của người tu. Có giảm tâm niệm xấu, tăng tâm niệm tốt, người này mới đủ tư cách con người và làm nhiều việc tốt đẹp với mọi người chung quanh. Thế là, có hoàn cảnh nào mà chẳng nên tu?</div>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/duc-phat-chaymoc-1.jpg"><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-6645 size-full" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/duc-phat-chaymoc-1.jpg" alt="Bài 17 – Tu ở mọi nơi, mọi điều kiện, miễn là tâm ta hướng Phật" width="800" height="445" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/duc-phat-chaymoc-1.jpg 800w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/duc-phat-chaymoc-1-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/duc-phat-chaymoc-1-768x427.jpg 768w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/duc-phat-chaymoc-1-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/duc-phat-chaymoc-1-10x6.jpg 10w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/duc-phat-chaymoc-1-600x334.jpg 600w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">Có những người bận lo sinh kế gia đình, tửng bưng sáng đã có mặt ở chợ, đến sẩm tối mới về tới nhà, rồi lo ăn uống giặt giũ cho con cái là tối mò, có rảnh lúc nào đâu mà tu? Nếu bảo những người này phải tụng kinh, phải lần chuỗi niệm Phật, chắc hẳn không thể nào làm được. Nhưng tu ở đây là, bỏ ý nghĩ xấu, nuôi dưỡng ý nghĩ tốt, bỏ lời nói dữ, nói lời nói lành, dừng những hành động ác, tạo những hành động thiện, có mất thì giờ chút nào mà tu không được. Trái lại, chính khi buôn bán làm ăn ấy, chúng ta có ý nghĩ tốt, thốt lời nói lành, có hành động thiện, người khách hàng mến thương, khiến khách mua hàng càng lúc càng đông, việc làm ăn dễ phát đạt.</p>
<p style="text-align: justify;">Ví như cô bán hàng có khách đến mua, giá món hàng một ngàn đồng, cô nói một ngàn hai, chờ khách trả một ngàn là cô bán. Song trớ trêu, người khách không trả một ngàn, mà trả ba trăm. Nếu cô bán hàng không biết tu thì nổi giận quát tháo ầm ĩ, gây ra cuộc cãi vã ồn ào. Ngược lại, cô bán hàng biết tu, chỉ cần nói nhẹ nhàng “trả chưa tới giá, bán không được”. Mọi việc êm ái, không ai thiệt thòi gì. Trước những cảnh bất như ý, chúng ta biết kềm hãm sự nóng giận, biết lựa lời ôn hòa để đáp, biết giữ thái độ bình tĩnh, là khéo tu. Ở giữa chợ, mỗi ngày sự bất như ý diễn ra liên tục, nên tu hành là điều tối cần cho người sống trong hoàn cảnh này. Vì thế người xưa nói: “Nhất tu thị, nhị tu sơn.”</p>
<p style="text-align: justify;">Nếu là người nông phu làm nghề ruộng khi vác cuốc ra đồng, chúng ta nghĩ “cần mẫn làm cho lúa trúng, để có cơm cho gia đình mình ăn, vơi ra giúp đồng bào mình cùng có cơm ăn”. Quan niệm ấy là ý nghĩ lành, đó là tu. Thấy thửa ruộng bên cạnh tốt hơn ruộng mình, không có tâm đố kỵ, mà lòng mừng thầm bạn mình được lúa trúng, gia đình ấm no…, mình gắng học hỏi theo cách làm ăn ấy, đây là tâm niệm của người biết tu. Lại, khi làm việc đắp bờ cuốc ruộng, trong tâm vừa nảy ra niệm xấu, ta liền diệt trừ, trong tâm nảy ra niệm tốt, ta liền khơi dậy cho nó tăng trưởng, ấy là tu, một cuốc là một câu niệm Phật, hoặc một cuốc tận kim cang địa ấy là tu.</p>
<p style="text-align: justify;">Là học trò bận việc học hành, công phu tu không hề chướng ngại. Khi cắp sách đi học, em nghĩ “ta cố gắng học cho giỏi, để mai kia giúp cha mẹ khi tuổi già, có tài để góp công mình xây dựng quê hương tốt đẹp hơn”, đó là em tu. Thầy giáo, cô giáo nhọc sức giảng dạy bài vở, em lắng nghe và cố học thuộc, vì thương sợ thầy cô buồn, đấy là em biết tu. Bạn bè trong lớp có những trò học giỏi hơn em, em không ganh tỵ, trái lại còn kính phục để bắt chước theo, ấy là tâm niệm người tu. Người tu là người biết phục thiện, mỗi khi có lỗi lầm bị rầy, bị phạt, biết lỗi sửa ngay, không oán hờn trách móc. Có những đứa học hành thua kém và thiếu phương tiện hơn em, em thương mến hướng dẫn và giúp đỡ nó, là em khéo tu. Xã hội ngày mai sáng sủa hơn, tốt đẹp hơn, chính nhờ những mầm non biết tu.</p>
<h2 style="text-align: justify;"> TU TRONG CẢNH NGHÈO KHÓ</h2>
<p style="text-align: justify;">Chúng ta nghèo tiền nghèo của chớ đâu có nghèo ý nghĩ, lời nói, hành động. Chuyển hóa ý nghĩ xấu thành tốt, lời nói dữ thành hiền, hành động ác thành thiện là tu. Việc này đâu đòi có tiền có của, nhàn rỗi mới làm được. Chính trong cuộc sống vất vả nghèo nàn của chúng ta cần thiết phải có nó. Như có người nghèo khó vất vả mà lòng tốt, lời nói hiền hòa, hành động lương thiện, khiến mọi người thương mến giúp đỡ, nhờ đó mọi khó khăn giảm bớt đi.</p>
<p style="text-align: justify;">Ngược lại, nếu ở trong cảnh khó khăn mà ý ngang ngạnh, lời nói hung dữ, hành động bạo ngược, khiến ai nghe thấy cũng ghét cũng lánh xa, nhờ điều gì họ cũng không giúp, thì khó khăn lại càng khó khăn hơn. Hơn nữa, tâm hồn trong sáng, lời nói hiền hòa, hành động thanh cao, dù chúng ta sống trong cảnh nghèo vẫn thấy êm đềm hạnh phúc. Chồng biết nhường vợ, vợ biết kính chồng, con hiếu thuận cha mẹ, cha mẹ thương yêu con cái, gọi là cuộc sống hạt muối cắn hai, thật là lý tưởng biết bao.</p>
<h2 style="text-align: justify;">TU TRONG CẢNH BỆNH HOẠN</h2>
<p style="text-align: justify;">Bình thường người ta cho khi bệnh hoạn là chướng ngại tu hành, đây cũng là quan niệm sai lầm về việc tu. Nếu thấy tụng kinh, tọa thiền mới là tu, khi bệnh hoạn tụng kinh không nổi, tọa thiền không được, đó là chướng ngại tu. Song tu cốt ngăn ngừa phiền não, chiến thắng vọng tưởng, dù có tụng kinh tọa thiền, không tụng kinh tọa thiền đều tu được. Nếu có người bệnh nặng không đi đứng được, nằm một chỗ, khi ấy nằm nhiếp tâm niệm Phật, niệm chí tử, chẳng buồn nghĩ đến ai, lo việc gì, chỉ một bề niệm Phật thôi. Đây là tu đại tinh tấn theo pháp môn Tịnh độ, đâu có chướng ngại gì.</p>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/ai-cung-nen-tu-001-800x455.jpg"><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-356 size-full" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/ai-cung-nen-tu-001-800x455.jpg" width="800" height="455" /></a></p>
<p style="text-align: justify;">Hoặc có người bệnh, không niệm Phật mà thích quán chiếu, liền quán thân này thấy nó là gốc khổ đau, là tướng vô thường, là hiện tượng nhớp nhúa, là không có chủ, nương thân bệnh quán chiếu tường tận như vậy, thấy được tướng thật của thân, đây là pháp trí tuệ sẽ gần với Niết-bàn, là tu thiền. Khổ nỗi, người Phật tử bình thường tinh tấn tu hành, gặp lúc bệnh hoạn lại thối chuyển, sanh phiền não với con cháu, đây là việc đáng tiếc.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi mạnh chúng ta tu, để khi yếu bệnh có đủ đạo lực tiếp tục, vì lúc này là lúc gần với tử thần, là phút chiến đấu cuối cùng, nếu ngang đây mà dừng, mà hướng đi chiều khác, thật là một việc hoài công vô ích. Bởi vậy nên, Phật tử chúng ta phải thấy khi bệnh là cơ hội tốt, dồn hết tâm lực vào sự tu, chuyên tâm không lơi niệm, được vậy là gần với Phật, gần Niết-bàn, mới mong thoát khỏi khổ luân hồi muôn kiếp.</p>
<h2 style="text-align: justify;">TU TRONG CẢNH TẠI GIA</h2>
<p style="text-align: justify;">Có một số Phật tử nghĩ rằng, ở tại gia phiền rộn khó tu, được xuất gia rảnh rang tu hành mới giải thoát. Quan niệm này cũng không đúng. Nếu thấy tại gia là nhiều việc, vào chùa chắc gì ít việc? Người xưa nói: “Ca-sa vị trước hiềm đa sự, trước dĩ ca-sa sự cánh đa.” (Ca-sa chưa mặc than nhiều việc, được mặc ca-sa việc lại nhiều.) Câu này thật là chua chát đối với người tu. Đây quả là sợ ông táo gặp ông lò, chạy ô mồ mắc ô mả. Chúng ta đâu không nghe quí thầy trụ trì thường than: “Trụ trì làm dâu trăm họ.” Thế là ít việc hay nhiều việc, phiền rộn hay rảnh rang. Yếu điểm tu hành là hiểu đạo, vững lòng tin.</p>
<p style="text-align: justify;">Đủ hai điểm này, ở tại gia hay xuất gia đều tu được. Nếu không đủ hai điểm này, dù ở chùa chưa chắc đã tu được. Chúng ta phải khéo linh động trong mọi hoàn cảnh, đừng đòi hỏi phải cảnh thế ấy tu mới được. Sự đòi hỏi đó là cái cớ để chúng ta không tu. Vì có những người không thể tạo được hoàn cảnh như ý. Có những Phật tử nam cũng như nữ, con cái đầy đàn đầy đống mà cứ nằng nặc đòi xuất gia, quăng đại cho người ở nhà làm sao thì làm. Nếu thỏa mãn nguyện vọng, vào chùa một lúc, gặp khi gia đình thiếu thốn, con cái nheo nhóc, nóng lòng rồi gởi ca-sa cho chùa trở về nhà. Đây là việc làm nông nổi.</p>
<p style="text-align: justify;"><a href="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/10392410_397005473791491_713306378963435351_n.jpg"><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-3356 size-full" src="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/10392410_397005473791491_713306378963435351_n.jpg" alt="Tu ở mọi nơi, mọi điều kiện" width="640" height="480" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/10392410_397005473791491_713306378963435351_n.jpg 640w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/10392410_397005473791491_713306378963435351_n-300x225.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/10392410_397005473791491_713306378963435351_n-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/10392410_397005473791491_713306378963435351_n-10x8.jpg 10w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/12/10392410_397005473791491_713306378963435351_n-600x450.jpg 600w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /></a></p>
<h2 style="text-align: justify;">CHỨNG MINH MỌI HOÀN CẢNH ĐỀU TU ĐƯỢC</h2>
<p style="text-align: justify;">Ngày xưa, đời Đường ở Trung Hoa có gia đình ông Bàng Long Uẩn, vẫn làm cư sĩ tại gia, mà tu đến được chỗ sanh tử tự tại. Trong giới học Phật từ trước đến nay vẫn ngưỡng mộ công đức tu hành của gia đình ông. Như trong bài sám tu Tịnh độ đã đọc buổi tối, có câu “in như thiền định họ Bàng thuở xưa…” Ông Bàng Long Uẩn trước theo Nho học, sau nghiên cứu Phật thấy thích thú, ông tìm đến tham vấn các thiền sư. Ban đầu, ông đến hỏi Thiền sư Hy Thiên (Thạch Đầu): “Người không cùng muôn pháp làm bạn là người gì?” Hy Thiên liền bụm miệng ông. Ngay đây ông được ngộ. Sau ông đến tham vấn Mã Tổ (Đạo Nhất), cũng đem câu ấy ra hỏi. Mã Tổ bảo: “Ông hớp một ngụm cạn hết sông Tây Giang, ta sẽ vì ông nói.” Ông càng tin sâu hơn.</p>
<p style="text-align: justify;">Gia đìng ông, hai ông bà và một con trai, một con gái. Ông cất nhà gần chân núi, mỗi ngày chẻ tre đan sáo, cô con gái gánh ra chợ bán. Sống đạm bạc qua ngày để tu hành. Một hôm, trong nhà cùng ngồi bàn việc đạo, ông nói: “Nan nan nan, thập tạ du ma thọ thượng thang.” (Khó khó khó, mười tạ dầu mè trên cây vuốt.) Bà đáp: “Dị dị dị, bách thảo thượng đầu Tổ sư ý.” (Dễ dễ dễ, trên đầu trăm cỏ ý Tổ sư.) Cô con gái tên Linh Chiếu đáp: “Dã bất dị, dã bất nan, cơ lai khiết phạn, khốn lai thùy.” (Cũng chẳng dễ, cũng chẳng khó, đói đến thì ăn mệt ngủ khò.)</p>
<p style="text-align: justify;">Với cái nhìn của ông, thấy sự tu hành thật khó khăn vô kể, giống như người trèo lên cây cao mà bị thoa dầu, trèo lên tuột xuống, không có chỗ để bám. Trái lại, bà thấy việc tu rất dễ, vì nhìn ở đâu cũng thấy ý Tổ sư tràn khắp. Cô Linh Chiếu dung hòa, không nói khó, không nói dễ, khó dễ là hai bên, vượt qua hai bên (nhị kiến) tâm sẽ thanh tịnh thản nhiên, khi ấy chỉ đói đến thì ăn, mệt đến thì ngủ. Câu nói của cô Linh Chiếu dễ bị người sau hiểu lầm, người ta nghĩ rằng tu thiền là đói ăn mệt ngủ, rồi sống theo bản năng, thật là tai họa, chủ yếu cô nói là, khi nào tâm ta không còn mắc kẹt hai bên, khó dễ, tốt xấu, hơn thua, hay dở…, mới đến chỗ đói ăn mệt ngủ.</p>
<p style="text-align: justify;">Lại, ông có làm bài kệ nói sự đoàn tụ của gia đình ông như sau:</p>
<p style="text-align: justify;"><em>Hữu nam bất thú</em><br />
<em>Hữu nữ bất giá</em><br />
<em>Đại gia đoàn biến đầu</em><br />
<em>Cộng thuyết vô sanh thoại.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Dịch:</p>
<p style="text-align: justify;"><em>Có con trai không cưới vợ</em><br />
<em>Có con gái không gả chồng</em><br />
<em>Cả nhà cùng sum họp</em><br />
<em>Đồng bàn lời vô sanh.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Về già, một hôm ông lên ngựa giữa ngồi chuẩn bị tịch, bảo Linh Chiếu: “Con ra sân xem đúng ngọ vô cho cha hay.” Cô Linh Chiếu ra xem trở vào thưa: “Gần đúng ngọ, mặt trời bị nguyệt thực, cha ra xem.” Ông ra sân xem, trở vào, thấy Linh Chiếu lên ngựa giữa ngồi kiết già tịch. Ông nói: “Con gái ta lanh lợi quá!” Lo mai táng Linh Chiếu xong, ông báo tin cho thân hữu hay sắp tịch. Hôm ấy bạn bè tụ hội, ông nằm gối đầu trên đầu gối Châu Mục Công, nhắm mắt thị tịch.</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Tin này đến bà Long Uẩn, bà ra đồng cho con trai hay, người con trai đang đánh trâu cày ruộng, bà bảo: “Con ơi! Ông già vô tri và con bé ngu si đã bỏ mình đi rồi.” Người con trai thưa: “Vậy hở mẹ!” Liền đứng thẳng tịch. Bà nói: “Thằng ngu si này cũng đi nữa.” Bà lo mai táng con trai xong, lên núi tịch. Đây là hiện tượng sanh tử tự tại của gia đình ông Bàng Long Uẩn. Ông Long Uẩn đan sáo, cô Linh Chiếu bán sáo ngoài chợ, con trai ông cuốc cày ngoài ruộng, bà Long Uẩn ở nhà nấu cơm, đều tu hành đắc lực đến sanh tử tự tại. Tại sao chúng ta lại đổ tại hoàn cảnh này, hoàn cảnh nọ, tu không được?</p>
<p style="text-align: justify;">Đến đời Trần ở Việt Nam, vua Trần Thánh Tông và Tuệ Trung Thượng sĩ, một ông vua, một ông quan vẫn tu hành đắc lực. Chúng ta ôn lại câu chuyện sau đây. Nhân ngày làm tuần cho Hoàng thái hậu, vua Thánh Tông thỉnh các bậc tôn túc đến dự trai, trong đó có Tuệ Trung Thượng sĩ. Nhà vua yêu cầu các Ngài trình bài kệ ngắn để thấy chỗ kiến giải của các ngài, qua nhiều bài kệ, nhà vua không hài lòng bèn trao giấy bút cho Thượng sĩ. Thượng sĩ viết một mạch:</p>
<p style="text-align: justify;"><em>Kiến giải trình kiến giải</em><br />
<em>Tợ niết mục tác quái</em><br />
<em>Niết mục tác quái liễu</em><br />
<em>Minh minh thường tự tại.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Dịch:</p>
<p style="text-align: justify;"><em>Kiến giải trình kiến giải</em><br />
<em>Như dụi mắt thấy quái</em><br />
<em>Dụi mắt thấy quái rồi</em><br />
<em>Rõ ràng thường tự tại.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Nhà vua đọc xong, liền phê tiếp ở sau:</p>
<p style="text-align: justify;"><em>Minh minh thường tự tại</em><br />
<em>Diệc niết mục tác quái</em><br />
<em>Kiến quái bất kiến quái</em><br />
<em>Kỳ quái tất tự hoại.</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Dịch:</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Rõ ràng thường tự tại</em><br />
<em>Cũng dụi mắt thấy quái</em><br />
<em>Thấy quái chẳng thấy quái</em><br />
<em>Quái ấy ắt tự hoại.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Kiến giải của chúng ta không thật, giống như dụi mắt trong hư không có những đốm hoa. Khi con mắt bình thường trở lại thì những đốm hoa không còn. Những đốm hoa mất đi, ấy là con mắt sáng. Tâm chúng ta bị kiến giải che mờ, một khi kiến giải lặng mất, lúc ấy mới là tâm chân thật sáng suốt. Vua Thánh Tông và Thượng sĩ chỗ thấy như nhau, khác nhau chỉ đối ngược ý trước sau mà thôi. Thượng sĩ nói con mắt dụi thấy hoa đốm, khi hết lòa con mắt trước đã sáng rỡ. Thánh Tông nói con mắt trước đã sáng rõ, do dụi nên thấy hoa đốm, chính khi thấy hoa đốm, biết là không thật thì hoa đốm tự mất, trở lại con mắt sáng như trước.</p>
<p style="text-align: justify;">Vua Thánh Tông đau nặng, Thượng sĩ biên thơ hỏi thăm. Vua trả lời bằng hai câu thơ:</p>
<p style="text-align: justify;"><em>Viêm viêm thử khí hạn thông thân</em><br />
<em>Vị tằng uyển ngã nương sanh khố.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Dịch:</p>
<p style="text-align: justify;"><em>Hừng hực hơi nóng toát mồ hôi</em><br />
<em>Chiếc khố mẹ sanh chưa từng ướt.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Thượng sĩ bệnh sơ sài, Ngài kê một giường gỗ nằm tại Dưỡng Chân Trang. Ngài nằm nghiêng bên phải theo phép cát tường, mắt nhắm lại, người hầu và thê thiếp khóc rống lên. Ngài mở mắt ngồi dậy, sai lấy nước rửa tay súc miệng, liền quở nhẹ rằng:</p>
<p style="text-align: justify;">“-Sống chết là lẽ thường, buồn thảm luyến tiếc chi, làm não chân tánh ta”.</p>
<p style="text-align: justify;">Nói xong, Ngài nằm xuống yên lặng mà tịch.</p>
<p style="text-align: justify;">Một ông vua khi sắp chết, thấy thân tứ đại tan rã đau đớn, song còn một cái chưa bao giờ tan rã, đây là “chiếc khố mẹ sanh”. Một ông quan sống trong cảnh thê thiếp tôi tớ đầy nhà, mà vẫn nhẹ nhàng thanh thản ra đi, trước mọi người khóc than luyến tiếc. Nếu vì bận rộn khó tu, ai bận rộn hơn một ông vua, nhất là ông vua vì dân vì nước trước cuộc xâm lăng của phương Bắc. Ai bị ràng buộc hơn một ông quan, có đủ thê thiếp tôi tớ đầy nhà. Những vị này tu được, chúng ta không còn lý do gì thối thác khó tu.</p>
<p style="text-align: justify;">Tóm lại, chúng ta là con người chưa có ai toàn hảo, cần phải biết tu để chận đứng những điều xấu dở xuất phát từ ba nghiệp của mình. Đồng thời chúng ta khéo nuôi dưỡng những hành động tốt đẹp từ thân miệng ý phát ra. Dừng ác nuôi thiện là điều không thể thiếu, nơi con người muốn vươn lên. Khước từ tu hành, là chúng ta khước từ sự tiến bộ, là khước từ mọi đẹp đẽ cao quí, khước từ sự an vui hạnh phúc. Nếu ai quyết chí vươn lên, muốn sống cuộc đời an lạc, muốn gia đình hạnh phúc, muốn xứ sở huy hoàng, tu là chủ yếu thực hiện những điều mong muốn ấy.</p>
<p style="text-align: right;"><em>Nguồn: budsas.org</em></p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/bai-17-tu-o-moi-noi-moi-dieu-kien/">Bài 17 – Tu ở mọi nơi, mọi điều kiện, miễn là tâm ta hướng Phật</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/bai-17-tu-o-moi-noi-moi-dieu-kien/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bài 16 – Bất cứ ai cũng có thể tu thành Phật, nếu thật sự thành tâm</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/bai-16-bat-cu-ai-cung/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/bai-16-bat-cu-ai-cung/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[webmaster]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 02 Nov 2016 15:44:25 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Vào cửa Phật]]></category>
		<category><![CDATA[dao phat]]></category>
		<category><![CDATA[di tu]]></category>
		<category><![CDATA[duc phat]]></category>
		<category><![CDATA[Lời Phật dạy]]></category>
		<category><![CDATA[phật]]></category>
		<category><![CDATA[tu]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=182</guid>

					<description><![CDATA[<p>Thành Phật không khó? Có lắm người xuất gia cũng như tại gia cho rằng, chúng ta tu không thể nào giác ngộ thành Phật. Vì Đức Phật ra đời có những nhân duyên kỳ đặc, bản chất...</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/bai-16-bat-cu-ai-cung/">Bài 16 – Bất cứ ai cũng có thể tu thành Phật, nếu thật sự thành tâm</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;">Thành Phật không khó? Có lắm người xuất gia cũng như tại gia cho rằng, chúng ta tu không thể nào giác ngộ thành Phật.</p>
<p style="text-align: justify;">Vì Đức Phật ra đời có những nhân duyên kỳ đặc, bản chất Ngài đã thánh sẵn rồi; còn chúng ta nào là ham mê dục lạc, nào là tội lỗi đầy đầu, nào là sanh nhằm thời mạt pháp căn cơ yếu kém ngu độn v.v… làm sao tu thành Phật được? Ở đây chúng ta hãy nhìn Thái tử là một con người, thật là người để lấy làm mẫu mực hướng theo tu hành.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi là một ông hoàng ở trong cung cấm, Thái tử bị mọi thứ dục lạc bủa vây: nào là vợ đẹp, hầu xinh, Ngài có cả thảy ba bà vợ, bà Cu-tỳ-gia (Gapica), bà Gia-du-đà-la (Yasodhara), bà Lộc giả (Urganica) và cung phi mỹ nữ. Nào là đàn ngọt hát hay, cả ngày âm thanh dằng dặc không dừng nghỉ. Nào là sự chiều chuộng của vua cha, xây cung điện thích hợp bốn mùa, tạo cảnh vui thích không để Ngài có một phút đăm chiêu. Đây là cảnh thiên đàng ngay trong trần thế, Ngài vui hưởng cảnh này đến năm mười chín tuổi.</p>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/10/duc-phat-toa-thien-duoi-goc-bo-de.jpg"><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-5315 size-full" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/10/duc-phat-toa-thien-duoi-goc-bo-de.jpg" alt="Bất cứ ai cũng có thể tu thành Phật" width="800" height="445" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/10/duc-phat-toa-thien-duoi-goc-bo-de.jpg 800w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/10/duc-phat-toa-thien-duoi-goc-bo-de-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/10/duc-phat-toa-thien-duoi-goc-bo-de-768x427.jpg 768w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/10/duc-phat-toa-thien-duoi-goc-bo-de-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/10/duc-phat-toa-thien-duoi-goc-bo-de-10x6.jpg 10w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/10/duc-phat-toa-thien-duoi-goc-bo-de-600x334.jpg 600w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></p>
<h2 style="text-align: justify;">THÁI TỬ ĐI TU VÀ THÀNH PHẬT</h2>
<div class="td-a-rec td-a-rec-id-content_inlineright " style="text-align: justify;"> Chỉ một lần Thái tử trông thấy cảnh già, bệnh, chết của con người, Ngài khổ đau trằn trọc. Tại sao người ta phải chấp nhận lớp người này sanh ra, già, bệnh, chết, rồi lớp khác tiếp tục, cứ thế tiếp tục mãi không có ngày cùng? Ngài cương quyết đập tan cái tiền lệ ấy. Vì thế, bao đêm Ngài thức trắng, lòng Ngài băn khoăn đau xót giày vò, cốt tìm ra lối thoát để cứu mình, cứu chúng sanh.</div>
<p style="text-align: justify;">Từ đây, sắc đẹp hát hay, trở thành trơ trẽn tầm thường trước mắt Ngài. Thức ngon vị ngọt, trở thành nhạt nhẽo chán ngán, khi chúng để vào miệng Ngài. Ngài ê chề ngán ngẩm mọi thứ dục lạc tạm bợ trá hình. Ngài cương quyết rời hoàng cung xuất gia tầm đạo. Mặc dù con đường này giăng trải trước mắt Ngài muôn vàn nguy hiểm thập tử nhất sanh, Ngài chấp nhận phải dấn bước. Thế là Ngài xuất gia lúc mười chín tuổi.</p>
<p style="text-align: justify;">Bao nhiêu năm lang thang trong rừng sâu học đạo, con người vương giả của Ngài đã pha màu sương gió, đã từng trải mọi thứ đắng cay, song ý chí kiên cường quả cảm của Ngài không suy giảm. Học đạo không thỏa mãn, Ngài nguyện thực hành khổ hạnh tột cùng. Nhưng thân sắp hoại mà đạo chưa thấy, Ngài phải sống trung hòa và đến dưới cội bồ-đề ngồi tu bốn mươi chín ngày đêm liền ngộ đạo. Ngang đây, Ngài thành Phật hiệu là Thích-ca Mâu-ni. Đã qua rồi, con đường tầm đạo ngót mười một năm.</p>
<p style="text-align: justify;">Sau khi Ngài thành Phật, Ngài nhìn hồ sen thấy có những hoa đã nở tròn đầy, có những hoa còn búp son trinh, có những hoa đang trụ hình trong nước, có những mầm sen còn vùi trong bùn nhơ. Song tất cả, khi được hớp sương phơi nắng, chúng đều có khả năng nở tròn khoe sắc, nhả hương tinh khiết. Ngài thấy con người cũng thế, khi sanh ra và lớn lên trong vòng mê dục, một phen tỉnh giác con người sẽ tiến lên bậc giác ngộ khó gì. Thế là, Ngài lấy hoa sen để biểu trưng cuộc sống và giáo lý của Ngài. Kinh Diệu Pháp Liên Hoa là hình ảnh cụ thể nhất.</p>
<h2 style="text-align: justify;">PHẬT NGỒI TRÊN ĐÀI SEN</h2>
<p style="text-align: justify;">Chúng ta đọc lịch sử Phật, ai cũng biết Bồ-tát đến cội bồ-đề trải cỏ làm tòa ngồi, và thành đạo ngay dưới cội cây này. Hiện nay chúng ta thờ Phật đúng theo tài liệu lịch sử, phải để Ngài ngồi trên tòa cỏ. Tại sao ngày nay chùa nào thờ Phật cũng ngồi trên tòa sen? Đây là để biểu trưng con người của Ngài.</p>
<p style="text-align: justify;">Trước kia là ông hoàng, Ngài cũng nhiễm ô ngũ dục, như mầm sen còn ở trong bùn. Khi Ngài vượt thành xuất gia là mầm sen ra khỏi bùn, mà còn ở trong nước. Lúc Ngài ngồi tu ở dưới cội bồ-đề và thành đạo là hoa sen ra khỏi nước nở tròn đầy hương thơm ngào ngạt. Hoa sen lại tượng trưng cho sự bình đẳng giữa mọi người. Đã là mầm sen thì mầm sen nào cũng có khả năng vươn lên khỏi bùn, khỏi nước và trổ hoa tươi thắm hương thơm ngạt ngào.</p>
<p style="text-align: justify;">Đã là con người thì con người nào cũng có khả năng thoát khỏi dục lạc ô nhiễm, thức tỉnh tu hành và đạt thành đạo quả. Phật quả không phải của riêng một người nào, mà của chung tất cả ai có ý chí thoát trần, có quyết tâm đạt đạo. Vì vậy, Phật quả gọi là Vô thượng giác, là giác ngộ không ai trên, song có người bằng; Phật cũng dùng hình ảnh hoa sen để nhắc nhở Phật tử, ở giữa chốn ô nhiễm mà khéo vượt ra bằng trí tuệ sáng ngời của mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Bài kệ nói :</p>
<p style="text-align: justify;">Như giữa đống rác nhớp.<br />
Quăng bỏ nơi bờ đầm<br />
Chỗ ấy hoa sen nở.<br />
Thơm sạch đẹp ý người.<br />
Cũng vậy, giữa quần sanh.<br />
Uế, nhiễm, mù, phàm tục<br />
Đệ tử bậc Chánh Giác.<br />
Sáng ngời với trí tuệ.</p>
<p style="text-align: justify;">(Pháp cú câu 58-59)</p>
<p style="text-align: justify;">Hoa sen mọc chỗ nhớp nhúa mà thơm tho tươi đẹp, sống trong đời nhiễm nhơ mù tối, người Phật tử chúng ta phải khéo dùng trí tuệ vượt ra để cứu mình, và cứu người. Cái quí của hoa sen là sanh từ chốn bùn lầy mà tinh khiết, cái cao cả của người tu là sống trong mọi dục lạc nhiễm ô mà vượt ra an toàn siêu thoát. Hoa hường, hoa lan thơm hơn hoa sen, mà không được nhắc tới, vì sanh ở chỗ đất sạch. Nếu Thái tử là người từ trên trời rơi xuống mà đắc đạo thì không có giá trị gì. Chính trong vòng kềm tỏa của dục trần, mà thoát được mới là bậc đại hùng.</p>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/di-tu-khat-thuc-chaymoc.jpg"><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-5384 size-full" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/di-tu-khat-thuc-chaymoc.jpg" alt="Bài 16 – Bất cứ ai cũng có thể tu thành Phật" width="800" height="445" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/di-tu-khat-thuc-chaymoc.jpg 800w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/di-tu-khat-thuc-chaymoc-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/di-tu-khat-thuc-chaymoc-768x427.jpg 768w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/di-tu-khat-thuc-chaymoc-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/di-tu-khat-thuc-chaymoc-10x6.jpg 10w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/di-tu-khat-thuc-chaymoc-600x334.jpg 600w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></p>
<h2 style="text-align: justify;">CÁ NHẢY KHỎI LƯỚI</h2>
<p style="text-align: justify;">Đời Tống ở Trung Hoa có hai Thượng tọa Thâm và Minh. Hai vị có duyên sự cùng sang đò qua sông Hoài. Đang sang sông, thấy người bủa lưới đang kéo, có con cá to nhảy khỏi lưới ra ngoài. Thượng tọa Thâm vỗ tay khen: “Hay thay! Như Thiền sư.” Thượng tọa Minh không đồng ý bảo: “Phải ở ngoài lưới mới hay, đợi vào lưới rồi mới nhảy là muộn.” Thượng tọa Thâm nói: “Huynh Minh chưa hiểu.” Đi hơn dặm đường, Thượng tọa Minh bỗng nhận ra chỗ sai, liền sám hối.</p>
<p style="text-align: justify;">Qua câu chuyện trên, chúng ta thấy thế nào? Con cá trong lưới nhảy là hay, con cá thong dong ngoài lưới là hay? Đạo lý nhà Phật dạy, trong cảnh bủa vây của phiền não mà thoát ra được mới thật là hay. Đây mới thi thố được sức mạnh phi thường của con người thoát tục. Nếu ở ngoài lưới nói gì nhảy, không nhảy làm sao biết được sức mạnh của mình. Hơn nữa, bản thân con người đầy đủ tam bành (tam độc), lục tặc (sáu giặc) lại sáu trần dụ dỗ cuốn lôi, nếu không phải là bậc siêu quần bạt tụy làm sao thắng trận giặc nội công ngoại kích này.</p>
<p style="text-align: justify;">Cùng là cá, bao nhiêu con khác bị lưới cuốn không thể giãy vùng, cuối cùng bị người đánh cá bắt bỏ vào giỏ, chỉ một con này nhảy vọt khỏi lưới, không đồng với người xuất trần thoát tục là gì? Nếu chúng ta sanh ra đã là Thánh thì còn nói gì tu. Chính vì chúng ta mang đầy đủ thói hư tật xấu trong mình, chứa đầy tham sân si trong lòng, cho nên gặp cảnh thì nhiễm, trái ý thì sân, quẳng chúng thoát ra, thật là điều khó khăn trăm phần, ai làm được điều đó, đáng cho chúng ta chấp tay tán thán. Vì thế, Tuệ Trung Thượng Sĩ đã làm bài kệ:</p>
<p style="text-align: justify;">XUẤT TRẦN</p>
<p style="text-align: justify;">Tằng vi vật dục dịch lao khu<br />
Bài lạc trần hiêu thế ngoại du<br />
Tán thủ na biên siêu Phật Tổ<br />
Nhất hồi đẩu tẩu nhất hồi hưu.</p>
<p style="text-align: justify;">Dịch:</p>
<p style="text-align: justify;">RA KHỎI BỤI HỒNG</p>
<p style="text-align: justify;">Đã từng ham muốn phải long đong<br />
Ném quách mà ra khỏi bụi hồng<br />
Buông thõng bờ kia lên Phật Tổ<br />
Một lần phủi giũ một lần xong.</p>
<p style="text-align: justify;">Bởi vì chúng ta chạy theo vật dục nhân gian nên phải khổ sở gian nan. Nếu can đảm ném phắt hết, vượt ra ngoài vòng trần lụy, quả là can đảm phi thường. Có thể, mới buông thõng tay bước lên ngôi nhà Phật Tổ được. Song phải mạnh dạn dứt khoát, một lần bỏ đi không thèm ngó lại. Chớ đừng học thói nhầy nhụa, dùng dùng thẳng thẳng cắt không đứt, bứt không rời, một chân bước tới hai chân bước lui, không làm nên trò trống gì, chỉ chuốc trò cười cho hàng thức giả. Bởi vậy nên nhà thiền thường dùng câu “giết người không ngó lại” là ý này. Phải can đảm dứt khoát thì việc khó mấy cũng thành công.</p>
<h2 style="text-align: justify;">TRẦN NHÂN TÔNG: ÔNG VUA, TU SĨ</h2>
<p style="text-align: justify;">Vua Trần Nhân Tông sanh năm 1258, lên ngôi vua năm hai mươi tuổi, xuất gia năm bốn mươi mốt tuổi và năm mươi mốt tuổi tịch (1308). Suốt hai mươi năm, Ngài là bậc nhân chủ lãnh đạo quốc gia giữ nước chăn dân, ngồi trên ngai vàng sống trong cung ngọc, mọi thứ dục lạc đều dư thừa. Hai phen cầm quân chống giặc xâm lăng, nhân mạng hy sinh rất lớn. Bổn phận giữ nước chăn dân, Ngài làm đầy đủ. Năm bốn mươi mốt tuổi, Ngài nhường ngôi cho con, đi xuất gia. Lúc nhỏ Ngài đã được vua cha và thầy là Tuệ Trung Thượng sĩ chỉ dạy đạo lý thiền nhuần thấm sâu xa, nên khi xuất gia Ngài không cần tầm học, chỉ thực hiện điều đã học được.</p>
<p style="text-align: justify;">Trong mười năm, là kẻ xuất gia Ngài mang hiệu Trúc Lâm Đầu-đà, tích cực hoạt động truyền bá chánh pháp. Trong giới xuất gia, Ngài giáo dục chúng Tăng, có khả năng đảm đang giáo hội. Trong dân chúng, Ngài đem pháp Thập thiện giáo hóa toàn dân, khiến Phật pháp mở rộng trong nhân gian. Công tác hoằng truyền Phật pháp, giáo hóa nhân dân, Ngài làm suốt đời không dừng nghỉ.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi sắp tịch, Ngài nằm tại Ngọa Vân am sai người gọi Bảo Sát đến. Ngày một tháng mười một, đúng nửa đêm, sao sáng đầy trời, Ngài hỏi: Bây giờ là giờ gì? Bảo Sát thưa: Giờ Tý. Ngài đưa tay ra hiệu mở cửa sổ để nhìn ra ngoài, nói: Đến giờ ta đi vậy. Bảo Sát hỏi: Tôn đức đi đâu bây giờ? Ngài đọc lại bài kệ:</p>
<p style="text-align: justify;">Nhất thiết pháp bất sanh<br />
Nhất thiết pháp bất diệt<br />
Nhược năng như thị giải<br />
Chư Phật thường hiện tiền<br />
Hà khứ lai chi hữu?</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Dịch:</p>
<p style="text-align: justify;">Tất cả pháp chẳng sanh<br />
Tất cả pháp chẳng diệt<br />
Nếu hiểu được như thế<br />
Chư Phật thường hiện tiền<br />
Nào có đi có lại?</p>
<p style="text-align: justify;">Bảo Sát hỏi thêm: Khi chẳng sanh chẳng diệt thì sao? Ngài khua tay nói: Thôi đừng nói mê nữa. Rồi Ngài ngồi theo kiểu sư tử tọa mà tịch… (Tam Tổ thực lục).</p>
<p style="text-align: justify;">Qua ba giai đoạn trên, chúng ta thấy Ngài sống giai đoạn nào ra giai đoạn ấy. Lúc làm vua thì quên mình giữ nước, hết dạ chăn dân. Khi đi tu, nhiệt tâm vì đạo mài miệt tu hành, chẳng ngại nhọc nhằn hết tình với tăng tục. Vì thế, trên đường đời Ngài thành công viên mãn, trên đường đạo thì đạo quả viên thành. Chính thái độ dứt khoát tích cực, nên lãnh vực nào Ngài cũng thành công. Ngài cũng hưởng dục lạc trong hoàng cung, cũng cầm binh khiển tướng ngoài trận mạc, nếu nói là tội lỗi thì cũng tràn trề. Song khi dứt khoát tiến tu thì cắt đứt mọi quá khứ, sống kham khổ tu hành, nên lấy hiệu đầu-đà (khổ hạnh). Với ý chí cương quyết đó, chỉ trong vòng mười năm, Ngài đã tiến đến chỗ sanh tử tự tại. Đây là tấm gương sáng rỡ để nhắc nhở chúng ta, không sợ mình trước mê lầm tội lỗi, chỉ sợ xuất gia rồi mà thái độ vẫn mập mờ. Ngài là con người thấy được đạo lý và sống được đạo lý. Chúng ta đọc bài kệ kết thúc bài phú Cư Trần Lạc Đạo của Ngài thì rõ:</p>
<p style="text-align: justify;">Cư trần lạc đạo thả tùy duyên<br />
Cơ tắc xan hề khốn tắc miên<br />
Gia trung hữu bảo hưu tầm mích<br />
Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền.</p>
<p style="text-align: justify;">Dịch:</p>
<p style="text-align: justify;">Trong đời vui đạo hãy tùy duyên<br />
Đói đến thì ăn mệt nghỉ liền<br />
Nhà mình báu sẵn thôi tìm kiếm<br />
Đối cảnh không tâm, chớ hỏi thiền.</p>
<p style="text-align: justify;">Sống ngay trong lòng trần tục mà khéo biết đạo vẫn thấy an vui. Duyên cảnh đổi thay tùy thời linh động, như khi đói thì ăn, khi mệt thì nghỉ, đừng cố chấp cứng nhắc mà tự khổ đau. Phật đã sẵn nơi ta, khỏi phải nhọc nhằn sang đông tìm tây. Cái khôn ngoan khéo léo của chúng ta là “đối cảnh tâm không động”, chính nơi đây là thiền rồi, còn thưa hỏi đâu nữa. Người học đạo nhận thấy Phật đã sẵn nơi tâm mình, song muốn Phật hiện thì tâm đừng chạy theo cảnh. Đây là lối tu thật giản đơn, thật cụ thể, mà người đời khó tin khó nhận. Người ta chỉ tin Phật ở Tây phương, phải siêng năng lễ bái thì được phước, được Phật rước về cõi Phật. Bởi vậy Tổ Lâm Tế nói: “Người ngu cười ta, kẻ trí biết ta.” Cười, vì thấy không tụng kinh lễ bái, chẳng biết tu cái gì? Biết, vì thấy lối tu tế nhị cụ thể thiết thực, không còn gì nghi ngờ. Một ông vua, xuất gia chỉ có mười năm mà đạt đạo như vậy, thật đáng quí kính biết dường nào. Cho nên triều đình tôn xưng Ngài là Điều Ngự Giác Hoàng.</p>
<h2 style="text-align: justify;">THÁI TỬ TẤT-ĐẠT-ĐA VÀ TRẦN NHÂN TÔNG</h2>
<p style="text-align: justify;">Thái tử là ông hoàng chưa từng đối đầu với mọi việc khó khăn ở đời, chỉ thấy cảnh già, bệnh, chết là phát tâm đi tu. Mục đích Ngài đi tu để tìm phương pháp phá vỡ cái luật khắc nghiệt của kiếp con người mà muôn thuở đã chấp nhận. Ngài phải trả cái giá rất đắt là, mười một năm nằm gió phơi sương lang thang trong rừng núi, ăn uống sơ sài cho đến kiệt sức. Đến khi giác ngộ viên mãn phương pháp giải thoát sanh tử tuyên bố thành Phật. Đây là người khai mở con đường đạo giác ngộ giải thoát. Tức là Ngài đã phá vỡ luật khắc nghiệt (già bệnh chết) chi phối mình và đem ra chỉ dạy mọi người. Việc làm của Ngài là muôn thuở không hai.</p>
<p style="text-align: justify;">Vua Trần Nhân Tông là người kế thừa con đường của Phật đã vạch sẵn. Bởi kế thừa nên công phu đơn giản và nhẹ nhàng, chỉ cần đem đuốc mình mồi vào đuốc Phật là cháy sáng. Do đó đi tu Ngài không khổ công tầm đạo, chỉ cần ứng dụng đạo đã sẵn vào việc tu hành là thành công. Tuy vậy cũng không phải là việc dễ dàng, mặc dù có công thức chỉ rõ, muốn ứng dụng công thức ấy phải gan góc cùng mình, phải mạnh tay chặt đứt mọi xiềng vàng xích ngọc, phải hùng dũng nhảy vọt khỏi mấy lớp rào tình cảm bịt bùng.</p>
<p style="text-align: justify;">Hai Ngài đều chôn mình trong cung vàng điện ngọc, bị bao vây bởi đám cung nữ phi tần, bị phủ kín trong tiếng đàn ngọt hát hay, bị siết chặt bởi mùi thơm vị quí. Song cả hai đều quả cảm thoát ra không chút đoái hoài luyến tiếc. Do đó hai Ngài làm được việc khó làm, để lại cho đời tấm gương phi phàm xuất chúng. Hai Ngài là hai mầm sen chôn sâu trong vũng bùn ngũ dục, vươn lên khỏi nước nở tròn tươi thắm và tỏa ra mùi hương tinh anh thanh khiết bủa khắp cả trần gian.</p>
<p style="text-align: justify;">Qua những hình ảnh trên, chúng ta có đủ kinh nghiệm trong việc tiến tu, không còn e dè nghi ngại gì nữa. Bởi vì không có vị nào đã là thánh rồi thành thánh, mà tất cả đều bị bao vây bởi phiền não dục trần. Cái đặc điểm của các ngài là nhạy cảm sớm thức tỉnh và anh dũng khi cần thoát nó. Điều đó chúng ta có thể học được, có ai thấy cảnh già bệnh chết mà chẳng buồn, có ai không khí khái khi thốt ra những lời thề bán mạng.</p>
<p style="text-align: justify;">Chỉ cần chúng ta triệt để ứng dụng cái nhạy cảm của mình để phát chí tu hành, khéo xoay chuyển cái khí khái của mình vào con đường quyết tử cầu đạo. Dám hạ quyết tâm trên đường hành đạo, chúng ta sẽ thu gặt được kết quả chắc chắn không nghi. Chúng ta là những mầm sen phơi mình trên bùn ngũ dục, thoát khỏi nó để vươn lên có khó gì? Chúng ta đâu có cung vàng điện ngọc, đâu có cung phi mỹ nữ… mọi dục lạc tìm cầu rất khó, nếu thoát nó thì hết sức nhẹ nhàng, chỉ cần một cái nhảy nhẹ đã ra khỏi rồi, thế mà chúng ta cứ chần chừ không ưng nhảy. Đây là yếu điểm muôn kiếp chịu trầm luân của chúng ta.</p>
<p style="text-align: right;"><em>Nguồn: budsas.org</em></p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/bai-16-bat-cu-ai-cung/">Bài 16 – Bất cứ ai cũng có thể tu thành Phật, nếu thật sự thành tâm</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/bai-16-bat-cu-ai-cung/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
