<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Lưu trữ tức giận - Shop Chay Mộc</title>
	<atom:link href="https://shop.chaymoc.com/tag/tuc-gian/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link></link>
	<description>Một trang web mới sử dụng WordPress</description>
	<lastBuildDate>Mon, 14 Aug 2017 09:58:03 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.7.1</generator>
	<item>
		<title>ĐỐI DIỆN VÀ QUAN SÁT CƠN TỨC GIẬN</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/doi-dien-va-quan-sat-con-nong-gian/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/doi-dien-va-quan-sat-con-nong-gian/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[webmaster]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 14 Aug 2017 09:58:03 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Vào cửa Phật]]></category>
		<category><![CDATA[chánh niệm]]></category>
		<category><![CDATA[quan sát]]></category>
		<category><![CDATA[trí tuệ]]></category>
		<category><![CDATA[tức giận]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=11803</guid>

					<description><![CDATA[<p>&#8220;&#8230; Khi con tức giận, hãy nhìn thẳng cái tâm đó. Cái tâm đó như một đứa trẻ con, đừng đánh nó! “Kể cho thầy xem tại sao con tức giận thế?”. Hãy nhìn nó, nhìn nó, quan...</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/doi-dien-va-quan-sat-con-nong-gian/">ĐỐI DIỆN VÀ QUAN SÁT CƠN TỨC GIẬN</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&#8220;&#8230; Khi con tức giận, hãy nhìn thẳng cái tâm đó.<br />
Cái tâm đó như một đứa trẻ con, đừng đánh nó!</p>
<p><a href="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/08/doi-tri-con-gian.jpg"><img fetchpriority="high" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-11804" src="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/08/doi-tri-con-gian.jpg" alt="Đối trị cơn tức giận" width="800" height="445" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/08/doi-tri-con-gian.jpg 800w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/08/doi-tri-con-gian-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/08/doi-tri-con-gian-768x427.jpg 768w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/08/doi-tri-con-gian-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/08/doi-tri-con-gian-10x6.jpg 10w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/08/doi-tri-con-gian-600x334.jpg 600w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a><br />
<span class="text_exposed_show"><br />
“Kể cho thầy xem tại sao con tức giận thế?”.</p>
<p>Hãy nhìn nó, nhìn nó, quan sát nó cả một thời gian dài.<br />
Chính việc nhìn được tâm mình như vậy, thì đó đã là một cái tâm trưởng thành. Vì vậy, khi con có<a href="http://chaymoc.com/con-nong-gian-manh-me-den-may/"> chánh niệm</a>, biết mình, con là một người trưởng thành, khi con không biết mình, con chỉ là một đứa trẻ con&#8230;&#8221;</p>
<p>&#8220;&#8230; Khi con sân, hận, đau khổ, hay những cảm xúc rất mạnh, chỉ đơn giản quan sát..</p>
<p>&#8230; Sống trên thế giới này, không khởi sân, giận là điều rất khó. Đúng không? Khi con sân, con làm gì? Đừng tự áp đặt mình rằng: “Ồ, đừng có sân”.</p>
<p>Nó xảy đến một cách tự nhiên. Hãy thong thả, ngồi xuống và quan sát cơn sân của mình.</p>
<p>Đừng cố vượt qua nó, đừng cố xua đuổi nó đi, chỉ nhìn, nhìn và nhìn. Sau một thời gian, con sẽ phát triển được chút<a href="http://chaymoc.com/tai-sao-toi-tu-theo-dao-phat-2/"> trí tuệ</a>. Và chính trí tuệ đó sẽ làm những việc cần làm.</p>
<p>Không phải là bản ngã, cái tôi của con, con không thể làm điều đó bằng cái tôi, cái bản ngã được, chỉ có trí tuệ mới làm điều đó.</p>
<p>Và với sự trợ giúp của Chánh Niệm, trí tuệ sẽ phát triển, và nó sẽ làm những việc cần phải làm, những việc đáng làm&#8230;</p>
<p>&#8211; Nơi nào Trí Tuệ có mặt là có sự Chuyển Hóa.<br />
</span></p>
<p>Thích Tánh Tuệ</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/doi-dien-va-quan-sat-con-nong-gian/">ĐỐI DIỆN VÀ QUAN SÁT CƠN TỨC GIẬN</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/doi-dien-va-quan-sat-con-nong-gian/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Người không có khẩu đức cũng chính là người không có phẩm đức</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/nguoi-khong-co-khau-duc/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/nguoi-khong-co-khau-duc/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[webmaster]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 03 May 2017 04:17:17 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Vào cửa Phật]]></category>
		<category><![CDATA[hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[khẩu đức]]></category>
		<category><![CDATA[mất kiểm soát]]></category>
		<category><![CDATA[niềm vui]]></category>
		<category><![CDATA[tức giận]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=10727</guid>

					<description><![CDATA[<p>Trước đây, lớp tôi có một bạn nữ quen thân với một chàng sinh viên học chuyên ngành khác. Một buổi tối nọ, sau khi đưa đón cô về nhà, trên đường về anh gặp một cậu bạn...</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/nguoi-khong-co-khau-duc/">Người không có khẩu đức cũng chính là người không có phẩm đức</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Trước đây, lớp tôi có một bạn nữ quen thân với một chàng sinh viên học chuyên ngành khác. Một buổi tối nọ, sau khi đưa đón cô về nhà, trên đường về anh gặp một cậu bạn học khác, thế là cả hai mời nhau một cốc bia. Khi anh vừa về đến nhà đã nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo inh ỏi. Anh vừa nhấc máy lên thì nghe thấy đầu dây bên kia quát ầm ĩ: “Anh chết ở đâu vậy hả? Tôi đã gọi điện thoại tìm kiếm anh khắp nơi, gọi cả 10 cuộc đều không thấy anh đâu cả, tôi còn tưởng rằng dọc đường anh đã xảy ra tai nạn gì chứ”.<br />
“Em làm sao vậy? Anh có đi đâu đâu, chỉ là trên đường về gặp cậu bạn lâu ngày, mới mời nhau một cốc bia thôi mà”. Người bạn trai phân bua.<br />
“Bộ anh là heo hả? Đi ăn khuya ư? Thế anh không biết gọi điện thoại báo lại với tôi một tiếng ư? Hại tôi lo sốt ruột, điện thoại trong nhà vừa reo lên lại tưởng rằng cảnh sát gọi đến bảo tôi đi nhận thi thể chứ!”. Cô bạn học giận dữ quát ầm lên.<br />
Trên đây là câu chuyện có thật. Con người ta khi không vừa ý tức giận, thì khả năng kìm nén bản thân trở nên rất yếu kém, họ không còn biết ‘giữ mồm giữ miệng’ gì nữa.<br />
Hơn nữa, trong lúc tức giận mất kiểm soát, người ta thường lấy những từ phụ diện quăng tới tấp vào mặt đối phương.</p>
<p><a href="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/05/buddha.jpg"><img decoding="async" class="aligncenter wp-image-10728 size-full" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/05/buddha.jpg" alt="Khẩu đức" width="1600" height="890" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/05/buddha.jpg 1600w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/05/buddha-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/05/buddha-1024x570.jpg 1024w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/05/buddha-768x427.jpg 768w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/05/buddha-1536x854.jpg 1536w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/05/buddha-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/05/buddha-10x6.jpg 10w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/05/buddha-600x334.jpg 600w" sizes="(max-width: 1600px) 100vw, 1600px" /></a><br />
Có những lúc chúng ta lấy cớ là vì người ta chọc giận mình, vì mình muốn tốt cho đối phương, nên tự cho mình cái quyền được tức giận, có quyền mắng chửi thỏa thích để giải tỏa cảm xúc.<br />
Nhưng mà, những lời vô ý trong lúc tức giận của chúng ta sẽ làm tổn thương người khác, khiến họ không thể nhẫn chịu nổi. Một người bị lời nói làm tổn thương sâu sắc, vết thương đó sẽ lưu lại mãi mãi, hơn nữa đôi lúc còn ‘ngấm ngầm đau nhức’.<br />
Chúng ta đều từng tham dự khá nhiều bữa tiệc, hãy thử nghĩ xem, món ngon đưa lên sau cùng có phải đều là đồ ngọt hay không? Trong phần lớn các bữa tiệc, món ăn sau cùng được đưa lên bàn ăn đều là món điểm tâm khiến người ta cảm thấy thơm ngọt ngon miệng.<br />
Tại sao lại như vậy? Bởi vì, người chủ tiệc đều mong thực khách sẽ luôn lưu lại trong miệng ấn tượng về một bữa ăn ‘ngọt ngào thơm ngon’.<br />
Mối quan hệ giữa người với người tuy không giống như yến tiệc, nhưng mà, nếu như chúng ta không biết lựa lời mà nói, không biết giữ miệng mà làm tổn thương người khác, thì ‘cái món’ khiến người ta khó nuốt này rất có thể sẽ trở thành ‘món ăn sau cùng’ trong mối quan hệ hai bên.<br />
Khi thực khách của chúng ta rời khỏi, thứ đọng lại trong miệng không phải là mùi vị ‘thơm ngọt ngon miệng’, mà là nỗi thống hận ‘đắng cay muôn phần’.<br />
Vậy nên, ngay ngày hôm sau người bạn trai đó đã chia tay người bạn gái này, hơn nữa anh còn nói: “Tôi không cảm thấy đau buồn chút nào, trái lại còn thấy mình thật là nhẹ nhõm”.<br />
Biết nghĩ cho người khác chính là điểm bắt đầu của sự cảm thông. Khi bị người khác ô nhục, kỳ thị, xem thường, ta mới biết được cái cảm giác đó khó chịu như thế nào. Tuy vậy, điều này cũng là một bài học để chúng ta hiểu được rằng, lời nói vô tình cũng sắc nhọn như dao kiếm.<br />
Emerson từng nói: “Những chữ có tính then chốt nếu dùng dao mổ xẻ, nó sẽ chảy máu”.<br />
Thật vậy, nghe thấy những lời nghiệt ngã, lòng chúng ta thật sự sẽ ‘chảy máu’. Bởi vậy, đừng bao giờ nói những lời cay nghiệt làm tổn thương người khác. Tại sao? Bởi vì những người không có khẩu đức, thì cũng chính là người không có phẩm hạnh.<br />
Người Do Thái nói: “Thứ tốt nhất trong thiên hạ là miệng lưỡi, mà thứ xấu xa nhất cũng chính là miệng lưỡi”.<br />
Có những lời chưa cân nhắc mà buột miệng nói ra, sức tổn thương gây cho người khác còn đau đớn hơn cả dao kiếm, thậm chí khiến người ta đau đớn không thiết sống.<br />
Từng nghe: “Thiện ý một câu ấm ba đông, lời ác lạnh người sáu tháng ròng”. Vậy nên, âm thanh khó nghe nhất là lời chế giễu châm chọc; âm thanh dễ nghe nhất chính là những lời khen ngợi tán dương. Lời nói thánh thiện có thể làm tan chảy bức tường băng, mang đến niềm vui và hạnh phúc cho chúng ta!</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/nguoi-khong-co-khau-duc/">Người không có khẩu đức cũng chính là người không có phẩm đức</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/nguoi-khong-co-khau-duc/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Tại sao chúng ta lại tức giận, ghen tuông, lo lắng và tuyệt vọng?</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/tai-sao-chung-ta-lai-tuc-gian/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/tai-sao-chung-ta-lai-tuc-gian/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[webmaster]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 17 Apr 2017 05:08:28 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Đường đạo]]></category>
		<category><![CDATA[ghen tuông]]></category>
		<category><![CDATA[lo lắng]]></category>
		<category><![CDATA[sợ hãi]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu]]></category>
		<category><![CDATA[tức giận]]></category>
		<category><![CDATA[tuyệt vọng]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=10489</guid>

					<description><![CDATA[<p>Một khóa học về những phép màu chỉ rõ rằng chúng ta có hai tâm trạng chủ yếu: Tình yêu và sự sợ hãi. Điều đó nói lên rằng sự sợ hãi là nguồn gốc của những xúc động tiêu cực của chúng ta.</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/tai-sao-chung-ta-lai-tuc-gian/">Tại sao chúng ta lại tức giận, ghen tuông, lo lắng và tuyệt vọng?</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Một khóa học về những phép màu chỉ rõ rằng chúng ta có hai tâm trạng chủ yếu: <em>Tình yêu và sự sợ hãi</em>. Điều đó nói lên rằng sự sợ hãi là nguồn gốc của những xúc động tiêu cực của chúng ta. Đó là một khái niệm rất đơn giản và là điểm khởi đầu hữu ích để kiểm tra tình cảm của chúng ta:</p>
<p>Jane nói: &#8220;Nếu tức giận, đó là sự tức giận! Chứ không phải là sự sợ hãi!&#8221; Chúng ta hãy xem sao. Ông chồng Bill về nhà muộn, người sặc mùi rượu và nước hoa. Jane rất tức giận. Cô ấy la hét và ném bát đĩa lung tung khắp nhà bếp. Thực ra cô ấy la hét là vì <em>cô ấy sợ</em>. Cô ấy sợ là anh ấy không quan tâm, sợ là sẽ mất Bill và sợ về những sợi tóc vàng dài vương vào chiếc áo khoác thể thao của anh ấy! <em>Khi chúng ta tức giận, chúng ta sợ hãi.</em></p>
<p><a href="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/hoa-tim.jpg"><img decoding="async" class="aligncenter wp-image-10509 size-full" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/hoa-tim.jpg" alt="Tình yêu và sự sợ hãi" width="1980" height="1101" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/hoa-tim.jpg 1980w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/hoa-tim-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/hoa-tim-1024x569.jpg 1024w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/hoa-tim-768x427.jpg 768w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/hoa-tim-1536x854.jpg 1536w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/hoa-tim-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/hoa-tim-10x6.jpg 10w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2017/04/hoa-tim-600x334.jpg 600w" sizes="(max-width: 1980px) 100vw, 1980px" /></a></p>
<p>Jim lo lắng  về đố cầm cố của mình. Jim nói: &#8220;Nhưng khi tôi lo lắng, tôi lo lắng thật&#8221;. Lo lắng là một từ khác nói lên sự sợ hãi. Làm thế nào bạn lo lắng về cái gì đó nếu bạn không sợ? <em>Khi chúng ta lo lắng, chúng ta sợ hãi.</em></p>
<p>Thế còn sự ghen tuông thì sao? Ghen tuông là sự sợ hãi. Bạn nghĩ là bạn kém cỏi so với người khác và sợ họ tán thành với mình. <em>Khi bạn ghen, bạn sợ hãi.</em></p>
<p>Lảng vảng đằng sau sự tức giận, ghen tuông, lo lắng và tuyệt vọng ta luôn tìm thấy sự sợ hãi. Vậy khái niệm về tình yêu/nỗi sợ hãi này có ích gì? Nó cho phép chúng ta trở nên chân thật với bản thân hơn. Chúng ta phát hiện ra rằng chúng ta thường không bị phiền muộn vì những lý do mà chúng ta nghĩ.</p>
<p>Nếu tôi muốn từ bỏ những nỗi sợ hãi của tôi, tôi phải công nhận là chúng đã tồn tại. Trong khi tôi nói: &#8220;Tôi chẳng quan tâm đến việc làm cho tôi ghen tuông&#8221;, tôi trở nên bế tắc. Chỉ khi nào tôi tự hỏi: &#8220;Tại sao tôi lại sợ hãi khi em nói chuyện với những người đàn ông lạ mặt đẹp trai nhỉ?&#8221;, chỉ như vậy tôi mới bắt đầu thấy mình không bế tắc. Giờ tôi công nhận <em>những nỗi sợ hãi</em> của mình, chứ không phải là những lỗi làm của em. Khi tôi công nhận những nỗi sợ hãi của mình, tôi đã có dịp vượt qua chúng.</p>
<p>Công nhận những nỗi sợ hãi của mình sẽ giúp chúng ta lý giải được những tình cảm của mình với những người mà mình quan tâ tới:</p>
<p><em>&#8220;Em yêu, lý do mà anh tức giận là vì anh sợ hãi. Anh sợ rằng nếu em mua bộ quần áo đó với giá ba nghìn đô la, thì chúng ta sẽ phải nhịn ăn trong vòng một năm&#8221;.</em></p>
<p><em>&#8220;Em la hét lên với anh khi anh về nhà muộn là vì em sợ rằng có điều gì đó xảy ra với anh trên đường. Nếu em mà mất anh, em sẽ không biết mình sẽ làm gì đây. Vì thế em sợ&#8221;.</em></p>
<p>Khi chúng ta công nhận nỗi sợ hãi của mình, chúng ta lảng tránh không làm cho người khác phải mắc sai lầm. Về thực chất, chúng ta nói: <em>&#8220;Anh muốn em biết là anh sợ. Anh không nói đó là lỗi của em&#8221;.</em></p>
<p>Khi chúng ta chấp nhận rằng chúng ta không phải là hoàn thiện nữa, và giải thích tình cảm của chúng ta dưới dạng sợ hãi, những người yêu thương của chúng ta sẽ đáp lại. Chấp nhận sự dễ bị tổn thương sẽ đánh bại sự lạm dụng.</p>
<p>Bạn cũng nên nhớ rằng những người khác không buồn vì những lý do mà họ nghĩ. Khi họ tấn công bạn, thật ra là họ sợ. Khi biết họ sợ, bạn cũng không đến nỗi sợ lắm.</p>
<p>Bạn nói: &#8220;Nhưng nếu tình yêu và nỗi sợ hãi là hai cảm xúc chính, liệu nó có phải đã nói lên rằng người nào cũng sợ hãi không?&#8221; Bạn có thể tin chắc như vậy! Rất nhiều người sợ hết cả hồn vía, nào là sợ mình trông ngớ ngẩn hay sợ mình béo, sợ bị mất việc, sợ mất mặt hoặc mất tiền, sợ nhà bị mất trộm, sợ già, sợ cô độc, sợ sống và sợ chết. Chính vì thế mà chúng ta đã hành động một cách điên rồ!</p>
<p>Điều gì làm cho họ cảm thấy dễ chịu hơn? Làm cho họ được yêu!</p>
<p style="text-align: right;"><em>Cuộc sống thay đổi khi chúng ta thay đổi</em></p>
<p style="text-align: right;"><strong>Andrew Matthews</strong></p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/tai-sao-chung-ta-lai-tuc-gian/">Tại sao chúng ta lại tức giận, ghen tuông, lo lắng và tuyệt vọng?</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/tai-sao-chung-ta-lai-tuc-gian/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Thấu hiểu cơn giận. Để có thương mà giận chẳng còn&#8230;</title>
		<link>https://shop.chaymoc.com/thau-hieu-con-gian/</link>
					<comments>https://shop.chaymoc.com/thau-hieu-con-gian/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[webmaster]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 30 Nov 2016 07:17:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Đường đạo]]></category>
		<category><![CDATA[giá trị nhân sinh]]></category>
		<category><![CDATA[Hiểu về trái tim]]></category>
		<category><![CDATA[Lời Phật dạy]]></category>
		<category><![CDATA[nhẫn nhịn]]></category>
		<category><![CDATA[sống ý nghĩa]]></category>
		<category><![CDATA[tức giận]]></category>
		<category><![CDATA[y nghia]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chaymoc.com/?p=2286</guid>

					<description><![CDATA[<p>Bạn đã bao giờ lúng túng trước những cơn giận của chính mình và của người khác chưa? Bạn đã bao nhiêu lần muốn mình đừng giận nữa. Muốn mình thôi làm điều dại dột khi cơn giận đang bùng phát dữ dội.</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/thau-hieu-con-gian/">Thấu hiểu cơn giận. Để có thương mà giận chẳng còn&#8230;</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p class="tt-detail" style="text-align: justify;">Bạn đã bao giờ lúng túng trước những cơn giận của chính mình và của người khác chưa? Bạn đã bao nhiêu lần muốn mình đừng giận nữa. Muốn mình thôi làm điều dại dột khi cơn giận đang bùng phát dữ dội. Bí quyết là hãy lắng nghe cơn giận, để thấu hiểu cơn giận của chính mình, cũng như cơn giận của chính người.</p>
<p class="tt-detail" style="text-align: justify;">Khi ta chưa thấu hiểu cơn giận, dù có điều khiển được nó thì cũng chỉ là giải pháp tạm thời mà thôi.</p>
<div class="f-detail">
<p style="text-align: justify;"><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-2059 size-full" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/chay-moc.jpg" alt="chay-moc" width="800" height="445" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/chay-moc.jpg 800w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/chay-moc-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/chay-moc-768x427.jpg 768w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/chay-moc-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/chay-moc-10x6.jpg 10w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/chay-moc-600x334.jpg 600w" sizes="auto, (max-width: 800px) 100vw, 800px" /><br />
<strong>Cơn giận từ đâu tới&#8230;.</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Mỗi khi nổi giận ta thường cho rằng chính người kia là thủ phạm đã làm cho ta giận, như thể cơn giận đang ở trong ta là do họ đem tới vậy. Vì thế ta luôn tìm mọi cách để trả đũa, dù ít nhất là một câu nói hay một hành động khiến người kia phải đau điếng hay tức giận thì ta mới hả dạ. Ta cho rằng mình phải làm như thế thì mới mạnh mẽ, để họ không còn dám chọc giận mình nữa. Sự thật là càng trả đũa thì cơn giận càng lớn mạnh và khiến ta càng đuối sức. Vì khi giận năng lượng trong ta bị đốt sạch, cơ thể liên tục phóng thích ra các chất kích thích adrenaline và cortisol gây rối loạn chu trình sinh học của cơ thể, nhất là nhịp tim và hơi thở tăng dồn dập. Ta sẽ rơi vào tình trạn<em>g &#8220;hôn mê tạm thời&#8221;,</em> nhìn mọi thứ đều sai lệch, suy  nghĩ không sáng suốt và không kiểm soát nổi mọi hành vi của mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Nếu thế hệ trước, gần nhất là cha mẹ, có mang tính nóng giận thì ra khó thoát khỏi sự trao truyền từ nhiễm sắc thể (DNA). Ta còn chịu sự <em>&#8220;tưới tẩm&#8221;</em> từ cách nói năng và hành động hằng ngày của họ. Môi trường lớn lên và làm việc cũng đóng góp đáng kể cho tính cách nóng giận hình thành trong ta. Sự nuông chiều và nể trọng cũng rất dễ khiến ta có thói quen muốn gì được nấy hay muốn chứng tỏ quyền lực trước mọi người, vì thế chỉ cần có chút vấn đề không là ta lập tức nổi giận ngay. Ngoài ra, ta còn bị ảnh hưởng sâu nặng bởi tâm thức xã hội, nên ta luôn cho rằng nổi giận là bản năng tự vệ của con người, nhờ nó mà người khác mới không dám uy hiếp mình. Ta còn xem đó cũng là cách giải tỏa cảm xúc để ta lấy lại sự cân bằng mỗi khi gặp điều phiền toái. Nhưng thực chất là ta đã thất bại. Ta chưa thuần phục được bản tính hơn thua cố hữu, không biết cách giãi bày sự không hài lòng một cách hiểu biết hơn và đang làm cho tình trạng càng tồi tệ hơn.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Chuyển hóa cơn giận</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Sau mỗi cơn giận, ta thương cảm thấy hối tiếc và ray rứt vì những phản dại dột và thấp kém của mình. Ta biết mỗi lần tức giận là mỗi lần ta đánh mất hình tượng đẹp và làm suy giảm niềm tin yêu trong mắt người khác, nên lòng cú dặn lòng sẽ không để cho cơn giận thao túng mình thêm lần nào nữa. Thế nhưng khi gặp chuyện trái nghịch, nhất là tổn hại đến quyền lợi hay danh dự, là cơn giận cứ không hẹn mà đến. Ngay lúc ấy dù được người khác nhắc nhở ta cũng gạt ngang, lý trí cũng phải đứng lặng chào thua cảm xúc. Từ thất bại này đến thất bại khác, ta dần trở nên căm ghét cơn giận của mình. Rồi có khi ta quay sang trách giận cho mẹ trao chi cái tính làm khổ mình khổ người như thế.</p>
<p style="text-align: justify;">Thật ra, nếu hạt giống giận trong ta không được nuôi dưỡng thường xuyên thì nó không đủ sức làm cho ta khổ. Ta đã vô tình tạo ra nó từ những điều bất như ý nhỏ nhặt trong đời sống hằng ngày mà ta không hay biết như: kẹt xe, xếp hàng mua đồ, gọi điện người thân không nhấc máy, thức ăn không vừa miệng, người kia quên chào hỏi&#8230; đến những phiền toán do chính mình gây ra như: mở nhầm chìa khóa, uống nước bị bỏng miệng, trượt chân ở cầu thang, tìm mãi không ra quyển sách, hồi tưởng về quá khứ đau buồn&#8230; Nếu ta không quan sát và hóa giải bớt những phản ứng chống đối một cách âm ỉ từ những việc như thế, thì cơn giận chắc chắn sẽ hình thành như một quy luật tự nhiên. Khi nguồn năng lượng giận gần như được mạc định trong tâm thức, chỉ cần một hành động không dễ thương hay một hoàn cảnh trái ý nho nhỏ cũng đủ khiến cho nó bị kích động. Nó sẽ nhanh chóng biến thành con giận dữ dội mà chính ta cũng rất bất ngờ.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi phát hiện ra cơn giận đang nổi lên và sắp sửa<em> &#8220;</em><em>bung</em><em>&#8220;</em> ra thành lời nói hay hành động, ta hãy mau chóng tìm cách tách ly ra khỏi đối tượng vừa mới tác động vào cơn giận của mình. Lý tưởng nhất là ngồi trong căn phòng yên tĩnh, hay dạo bước trên con đường râm mát. Trong trường hợp không thể thể tách rời khỏi hoàn cảnh thì ta hãy ngồi yên đó, cố gắng đừng mở lời nói thêm một câu hay một từ nào, dù ta cho đó là lời giải thích thỏa đáng. Mọi hành vì xảy ra trong cảm xúc giận hờn đều sẽ khiến ta hối tiếc sau này. Ta hãy cố quên đối tượng kia đã làm hay đã nói điều gì với ta, mà chỉ chỉ đem hết tâm ý tập trung vào hơi thở để làm lắng dịu cơn bão cảm xúc. Nếu ta đã có sẵn kỹ năng theo dõi hơi thở để định tâm thì chỉ 15 phút sao là ta sẽ vượt khỏi. Cũng như khi căn nhà của ta bất ngờ bị cháy thì ta chỉ cần lo chữa cháy để cứu lấy những tài sản quý báu bên trong, chứ đừng vội vã truy cứu hay trừng phạt kẻ mà ta đã tình nghi đã đốt nhà. Chuyện đó <em>&#8220;</em><em>hạ hồi phân giải&#8221;.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Hơi thở là điểm tựa rất an toàn mỗi khi ta bị những cơn bão cảm xúc tấn công mà ta không biết phải làm sao. Tuy nhiên, nếu cứ sử dụng mãi cách này thì ta sẽ không bao giờ hiểu rõ bản chất cơn giận của mình. Không hiểu rõ cơn giận thì muôn đời ta cũng không thể chuyển hóa được nó, sẽ mãi bị nó phiền nhiễu. Cho nên, sau khi luyện tập được thói quen nhìn lại bản thân mình mỗi khi nổi giận, thay vì tìm cách trả đũa, ta hãy dành nhiều thời gian để quan sát cơn giận của mình. Hãy chú tâm quan sát tiến trình từ khi cơn giận biểu hiện lên bề mặt ý thức, thôi thúc ra hành động, đến khi nó tan biến. Khi có kinh nghiệm, ta sẽ phát hiện ra cơn giận vốn không có thật. Nó chỉ là nguồn năng lượng được sinh ra từ vài sai sót trong sự vận hành của guồng máy tâm thức như: nhận thức sai lầm, trí tưởng tượng phóng đại, cảm xúc nhạy bén, các giác quan không được phòng hộ cẩn thận. Nên chỉ cần duy trì khả năng quan sát tiến trình ấy lâu bền, bằng thái độ không thành kiến, từ từ ta sẽ thấy rõ những gì đã tạo nên cơn giận và dễ dàng chuyển hóa nó.</p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-7194 size-full" title="Hãy lắng nghe để thấu hiểu cơn giận của chính mình!" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/hanh-phuc-an-nhien-2.jpg" alt="Hãy lắng nghe để thấu hiểu cơn giận của chính mình!" width="500" height="278" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/hanh-phuc-an-nhien-2.jpg 500w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/hanh-phuc-an-nhien-2-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/hanh-phuc-an-nhien-2-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/hanh-phuc-an-nhien-2-10x6.jpg 10w" sizes="auto, (max-width: 500px) 100vw, 500px" /></p>
<p style="text-align: justify;">Tuy nhiên, lỗi thường mắc phải là ta mong muốn mình sẽ hết nóng giận ngay khi bắt đầu luyện tập. Một thói quen được hình thành trong thời gian quá dài thì không thể thay đổi trong một sớm một chiều được. Tiến trình quan sát cơn giận có thể đem tới cho ta những khó chịu bất ngờ trong giai đoạn đầu, nhưng dần dà ta sẽ quen và còn cảm thấy rất thú vị như đang xem một bộ phim hành động. Ta cứ ngồi đó quan sát cơn giận của mình nổi lên một cách tự nhiên, nhưng khác với mọi lần là ta có quan sát. Lẽ dĩ nhiên, cơn giận vẫn cứ xảy ra theo tốc độ riêng của nó và ta không có ý đuổi theo để dập tắt. Ta chỉ quan sát để thấu hiểu cơ chế hoạt động của nó như thế nào thôi. Mỗi lần quan sát sẽ cho ta một cái thấy mới mẻ về bản chất vô thường của cơn giận. Nhận thức sai lầm trong ta từ đó sẽ rơi rụng. Ta cần kiên nhẫn luyện tập để điều chỉnh lại cơ chế hoạt động của tâm thức, chứ không phải muốn trấn áp hay điều khiển cơn giận. Khi ta chưa thấu hiểu cơn giận, dù có điều khiển được nó thì cũng chỉ là giải pháp tạm thời mà thôi.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Có thương đừng giận</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Ta cũng đừng vội thỏa mãn với kết quả thực tập ban đầu, dù ra không còn gì để giận nhưng trước nữa. Thậm chí, ta có thể mỉm cười thật tươi để nghe lời quở trách của sếp hay hành động bất cẩn của một bạn đồng nghiệp. Hãy đợi đấy! khi về đến nhà, nếu bất ngờ ta bị người thương nghi ngờ hay phán xét một cách vô căn cớ, thì cơn giận năm xưa có thể sẽ quay trở về ngay lập tức. Thế nhưng, ta lại hay biện minh rằng<em> &#8220;có thương mới giận&#8221;.</em> Ta nghĩ đối với người dưng nước lã thì như thế nào, ta cũng mặc kệ, ta chẳng quan tâm vì họ chẳng liên quan gì đến ta. Đằng này, một người sống với ta chừng ấy năm trời, lúc nào cũng tin yêu và sẵn sàng cho họ tất cả, mà họ lại đối xử với ta như thế thì đó là sự xúc phạm rất nặng nề. Nhưng sự thật là ta đang tức tối trước những<em> &#8220;đòn tấn công&#8221;</em> mà ta không hề có ý thức phòng thủ. Vì ta cho rằng khi ta đã hết lòng với ai thì người đó không được quyền làm cho ta tổn thương.</p>
<p style="text-align: justify;">Đòi hỏi một người đừng bao giờ có những lầm lỡ với ta, chỉ vì ta đã từng nâng đỡ hay hiến tặng cho họ quá nhiều thứ thì đúng là một ảo tưởng. Thử đổi lại vị trí ấy xem ta có làm như thế được không? Đời sống ngày càng nhiều áp lực, chỉ mỗi khó khăn kinh tế thôi cũng đủ khiến người khác mất hồn mất vía rồi, nên việc bỏ bể bản thân và hành động sai sót cũng rất đỗi thường tình. Nếu ta là người có hiểu biết và đang bình ổn thì hãy giúp họ tươi tỉnh lại, để họ nhận diện ra chính mình và sự mầu nhiệm của cuộc sống đang hiện hữu.</p>
<p style="text-align: justify;">Chứ lẽ nào ta lại muốn quẳng tiếp vào họ cơn thịnh nộ nảy lửa để thiêu đốt họ thêm? Trừ phi không tự chủ được mình, chứ ta đừng bao giờ cố gắng giả bộ nổi giận để mong bên kia thức tỉnh và hành động đúng đắn trở lại. Không ai thích nóng nhận những cảm giác nặng nề và khó chịu cả. Dù biết mình có lỗi và không thể phản kháng ra mặt, nhưng họ sẽ rất mệt mỏi và bất mãn ta. Không cẩn thận thì cách đó có khi bị hiểu lầm là thái độ trừng phạt không thương tiếc, nên họ sẽ nuôi hận trong lòng và sẽ làm cho tình trạng tồi tệ hơn.</p>
<p style="text-align: justify;">Nên nhớ, phiền não vốn rất tinh tế. Nếu không có một kỹ năng quan sát thật tốt thì ta khó mà phát hiện hết sự vận hành của nó. Để rồi một ngày nào đó ta không thể ngờ cơn giận cuồng điên bỗng từ đâu tràn ra như thác lũ. Cũng do ta thường quá chủ quan tưởng mình không còn giận hờn nữa, hoặc nghĩ rằng mình chỉ giả bộ để ra uy, hay cố gắng trình diễn để lấy lòng kẻ khác. Mà ta không thấy những đợt sóng tức giận đang ngấm ngầm bên trong. Mỗi ngày một chút, năng lượng giận hòn kết tinh thành một khối rất lớn mà người ta thường gọi đó là nội kết. Khối nội kết này gần như chi phối mọi hành vi của ta. Lúc nào nó cũng khiến ta cau có hay gây sự với đối tượng ấy, mặc dù họ chẳng làm gì ta cả. Hóa ra, ta đã không hiểu hết cái tâm cố chấp và chưa đủ độ lượng của mình, dù trong ý chí ta cho rằng những chuyện ấy không đáng chi cả. Thế mới biết, thấu hiểu hết những ngõ ngách sâu kín trong tâm còn quan trọng hơn là dập tắt được một cơn giận.</p>
<p style="text-align: justify;">Cho nên, khi nào ta vẫn còn quá quan trọng và luôn tìm cách nâng niu cái tôi của mình thì cơn giận sẽ vẫn còn. Trong khi đó, tình thương chính là <em>&#8220;</em><em>khắc tinh</em><em>&#8220;</em> của cơn giận.</p>
<p style="text-align: justify;"><em>Cơn giận cũng vô thường<br />
</em><em>Nắng bừng vỡ màn sương<br />
</em><em>Mời lên tâm tỉnh thức<br />
</em><em>Càng nhìn lại càng thương</em></p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Nhẫn nhịn</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Nhẫn nhịn không phải là thái độ hèn nhát, mà đó là sự thực tập mở rộng dung lượng trái tim để chứa đụng được những khó khăn lớn.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Chấp nhận để đi tới</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Khi nghe bác sĩ báo tin đã bị ung thư, thông thường ta sẽ hốt hoảng và gào khóc kên: &#8220;Ồ không, không thể nào như thế được. Tôi có làm gì đâu mà phải bị ung thu. Tại sao không phải là ai khác mà lại là tôi&#8221;. Ta còn tưởng là mình không thể sống nổi khi nhận được hung tin ấy. Nhưng rồi chừng vài tuần hay vài tháng sau, ta cũng học cách chấp nhận được sự thật mình đã bị ung thư. Dù phải cần có những phương thuốc tích hợp để chữa trị lâu dài nhưng tế bào ung thu đã chậm phát tán, vì ta đã tạo được năng lượng hòa thuận với chúng mà không ra sức kháng cự hay ghét bỏ nữa.</p>
<p style="text-align: justify;"><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-6495 size-full" src="http://chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/HOA-CHAYMOC-12-1.jpg" alt="HOA-CHAYMOC-12" width="800" height="445" srcset="https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/HOA-CHAYMOC-12-1.jpg 800w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/HOA-CHAYMOC-12-1-300x167.jpg 300w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/HOA-CHAYMOC-12-1-768x427.jpg 768w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/HOA-CHAYMOC-12-1-1x1.jpg 1w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/HOA-CHAYMOC-12-1-10x6.jpg 10w, https://shop.chaymoc.com/wp-content/uploads/2016/11/HOA-CHAYMOC-12-1-600x334.jpg 600w" sizes="auto, (max-width: 800px) 100vw, 800px" /></p>
<p style="text-align: justify;">Theo y khoa, tiến trình trị liệu đã bắt đầu xảy ra. Chấp nhận mình có bệnh là can đảm nhìn vào những khó khăn của cơ thể mình trong thực tại để kịp thời cứu giúp, chứ không phải là thái độ bỏ cuộc. Cũng vì chạy theo những tham vọng hay vì ý thức chủ quan mà ta đã để cho cơ thể mình xuống cấp trầm trọng. Đến khi nó không còn đủ sức để phục vụ cho ta nữa thì ta lại bực tức, trách móc và căm ghét nó. Đó là thái độ thiếu hiểu biết và thiếu tình thương với chính mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Có nhiều người tỏ ra rất tự tin khi tuyên bố:<em> &#8220;Tôi không bao giờ chấp nhận thất bại&#8221;. </em>Đó là lời tuyên bố rất ngây thơ, vì không ai mà không từng thất bại dù họ đang rất thành công. Nên nhớ, những điều kiện đưa tới sự thành công có khi nằm ngoài tầm tay, ta không thể cưỡng ép nó đến với ta khi ta chưa tìm ra sự liên kết đúng đắn. Tất nhiên, cảm giác thất bại rất khó chịu. Ta vừa mất mát những gì mà mình hết lòng đầu tư, vừa tỏ ra bình thản trước mọi người. Nhưng tất cả sức ép đó đều do chính ta tạo ra. Nếu ta biết nhìn đúng đắn và khoáng đạt hơn về vị trí của mình và bản chất của đời sống thì chắc chắn ta sẽ bớt ép uổng mình phải như thế này hay thế kia.</p>
<p style="text-align: justify;">Như khi ta phạm lỗi, dù đã được người ấy tha thứ, nhưng ta lại không chấp nhận bản thân mình. Ta không thể nào tin nổi một người có hiểu biết vững chãi như ta mà lại vướng vào lỗi lầm không đáng ấy, nên ta căm ghét và muốn trừng phạt nó. Cũng bởi vì ta áp đặt mình phải luôn hoàn hảo, trong khi bản thân còn rất nhiều chỗ yếu kém cần được ta nhìn nhận và chăm sóc. Chấp nhận yếu kém là trung thực với chính mình, là vượt qua được những thói quen đặt để hay sự đối phó không cần thiết.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi ta đã luyện tập được thói quen chấp nhận những yếu kém của chính mình, chấp nhận được những điều không như ý xảy ra theo nguyên tắc nhân quả và duyên sinh của cuộc sống, thì ta cũng sẽ dễ dàng chấp nhận những vụng về và lầm lỡ của kẻ khác. Nhìn lại, ta thấy phần lớn lý do không chấp nhận của ta chỉ vì ta thấy người kia không còn gì hay ho để cho ta hưởng thụ, hoặc ta không muốn sự xấu xa của họ làm ảnh hưởng đến danh dự của mình. Chứ không phải vì ta muốn giúp họ cố gắng để tiến bộ hơn như ta giải thích. Nếu ta thật lòng vì cuộc đời họ thì sự chấp nhận kia không phải là thái độ dung dưỡng cho thói hư tật xấu.</p>
<p style="text-align: justify;">Trái lại, nó còn giúp họ có thêm niềm tin và nghị lực để vượt qua bản thân. Vì họ thấy mình vẫn còn giá trị trong mắt người thương và họ còn tin tưởng tình thương chân thật luôn vượt ra khỏi sự sòng phẳng. Nên dù ta có chấp nhận hay không chấp nhận thì sự thật vẫn cứ diễn ra theo tiến trình của nó. Nếu chọn lựa thái độ chấp nhận, không tiếp tục tránh né hay chống đối nữa, tức là ta đã bắt tay vào tiến trình tìm hiểu sự thật và tháo gỡ. Vấn đề dù vẫn còn đó, nhưng ta không còn thấy nặng nề và khó chịu nữa. Ta sẽ đủ kiên nhẫn tìm thêm điều kiện thích hợp để giúp nó được chuyển hóa.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Khả năng chịu đựng</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Tùy vào nhận thức của mỗi người và thói quen luyện tập mà khả năng chấp nhận rất khác nhau. Có những vấn đề người khác chấp nhận một cách bình thường nhưng ta lại phản kháng kịch liệt, và ngược lại. Ngay cả chính ta cũng liên tục thay đổi mức độ chấp nhận. Có những điều tưởng chừng ta không bao giờ chấp nhận, nhưng bây giờ ta lại thấy cũng được; và có những điều ta đã từng cháp nhận một cách rất dễ dàng, nhưng sau này ta lại than chịu hết nổi. Khi chấp nhận được ta thường cho rằng tại đối tượng kia dễ thương; còn khi không chấp nhận được thì ta lại đổ thừa tại họ tăng thêm mức khó chịu. Chứ ta không hề nghĩ rằng chính cơ chế tâm thức của ta đã không còn giữ nguyên trạng thái ban đầu.</p>
<p style="text-align: justify;">Có thể nhận thức của ta đúng đắn hay lệch lạc hơn, trí tưởng tượng tạm dừng hoạt động hay phóng đại hơn, cảm xúc suy yếu hay mãnh liệt hơn, và những phiền não trong ta đã tan biến hay phát triển hơn. Vì vậy, ta đừng quá tin vào sự chấp nhận hay không chấp nhận hôm nay của mình. Dù ta đang rất ổn khi thực hiện một quyết định, nhưng với thời gian thì chính ta và đối phương cũng sẽ có những chuyển biến rất bất ngờ.</p>
<p style="text-align: justify;">Ta nên biết rằng trái tim ta luôn có khả năng chứa đựng. Trong kinh Anguttara Nikaya, đức Phật từng đưa ra hình ảnh về sự chứa đựng rất hay. Giả sử có một người lấy một vốc muối bỏ vào trong tô nước thì tô nước ấy dẽ rất mặn, đến mức không thể uống được. Nhưng nếu họ cho vốc muối ấy xuống dòng sông, dù cho cả chục ký muối, thì nước của dòng sông vẫn uống được như thường. Nước của dòng sông uống được không phải vì nó không có chứa muối. Mà vị lượng nước quá mênh mông nên với số muối ấy thì chẳng có nghĩa lý gì cả.</p>
<p style="text-align: justify;">Ai mà không có những nỗi khổ niềm đau hay khó khăn, nhưng vấn đề là trái tim mỗi người có đủ lớn để chứa đựng nó hay không. Nếu trái tim ta nhỏ mà khó khăn bên ngoài quá lớn thì tất nhiên ta sẽ không thể nào chứa đựng nổi. Một người cha quyết định từ bỏ đứa con hư hỏng vì sợ nó làm ảnh hưởng những đứa con còn lại thì không hẳn đó là một quyết định sai. Nhưng thực chất ông đã thất bại. Tình thương của người cha vốn bao la như dòng sông thì tại sao không chịu nổi nắm muối bé nhỏ của con? Một trái tim thật sự rộng lớn thì đâu cần đòi hỏi gì thêm nơi đối tượng đang quá yếu ớt.</p>
<p style="text-align: justify;">Ta thường hiểu lần chữ nhẫn nhục có ý nghĩa là đè nén hay cắn răng chấp nhận. Trong khi ý nghĩa của nó rất hay và rất gần gũi: chịu đựng. Chịu có nghĩa là đồng ý chấp nhận; đựng có nghĩa là cái khả năng dung chứa. Chấp nhận mà không có khả năng dung chứa thì cũng như không. Dòng sông vì có cái dung lượng lớn hơn cái tô gấp chục ngàn lần, nên nó mới chứa đựng được nhiều muối. Thi hào Nguyễn Du cũng đã từng nói:<em> &#8220;Có dung kẻ dưới mới là lượng trên&#8221;</em>.</p>
<p style="text-align: justify;">Người có khả năng dung chức được kẻ khác, dù kẻ ấy có như thế nào cũng không bao giờ ghét bỏ hay loại trừ thì đó mới đích thực là người lớn, người bề trên. Cho nên, nhẫn nhục không phải là thái độ hèn nhát, mà đó là sự thực tập mở rộng dung lượng tria stim để chứa đựng được những khó khăn lớn. Ta không thể nói tội tình gì mình phải nhẫn nhục. Cuộc đời không phải lúc nào cũng thuận lợi theo ý ta đâu. Nếu ta không chuẩn bị sẵn sàng một dung lượng trái tim khá lớn, thì sẽ có lúc ta phải gục ngã trước hoàn cảnh hay đánh mất người thương vì khả năng chấp nhận quá yếu kém của mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Điều tuyệt diệu là trái tim ta có thể mở rộng tới mức vô cùng &#8211; vô lượng tâm &#8211; không có biên giới. Tâm ta có thể ôm trọn trời đất này và cả vũ trụ, nếu nó phá vỡ được ranh giới của cái tôi bé nhỏ. Nhưng chẳng cần phải đi hết cả thế gian này để trải lòng ra như biển như đất thì ta mới có thể ôm hết muôn loài. Chỉ cần có thể chấp nhận bất cứ một đối tượng nào đó, thấy họ chính là một phần thân trong bản thể vô ngã của mình, thì ta sẽ không thấy mình đang cố gắng chấp nhận gì cả. Chấp nhận mà như không chấp nhận. Có khả năng chấp nhận một cách tự nhiên như thế thì ta sẽ chấp nhận được tất cả mọi đối tượng. Đạt đến trình độ này là ta đã tìm thấy được con người chân thật vĩ đại của mình. Mọi vô thường biến hoại trên cuộc đời sẽ không còn đủ sức uy hiếp ta được nữa.</p>
<p style="text-align: justify;"><em>Trích từ sách &#8220;Hiểu về trái tim&#8221; &#8211; Minh Niệm</em></p>
</div>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com/thau-hieu-con-gian/">Thấu hiểu cơn giận. Để có thương mà giận chẳng còn&#8230;</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://shop.chaymoc.com">Shop Chay Mộc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://shop.chaymoc.com/thau-hieu-con-gian/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
